Quư ông bà và anh chị em thân mến,
Truyện kể rằng có vài người mù nghe thiên hạ nói về con voi nên cũng muốn đi “coi ” cho biết. Một người rờ ṿi và nói con voi giống con rắn; người kia rờ chân và nói con voi giống như cây cổ thụ; người khác rờ tai và nói con voi như chiếc lá to; và một người nữa rờ đuôi và nói con voi như cái chổi. Mỗi người nhất quyết về nhận xét của ḿnh là đúng và không ai chịu nghe ai. Họ căi nhau ầm ỉ và có một người đi qua thấy vậy th́ giải thích cho họ về con voi nhưng họ không chịu nghe và nhạo bán người ấy.
Những ǵ chúng ta có và thường dùng tới th́ chúng ta ít khi nào để ư hoặc coi là quan trọng đến khi bị mất đi. Khi thức tỉnh là mắt chúng ta mở và khi mắt mở ra th́ phải có ánh sáng để nh́n thấy. Khi không có ánh sáng th́ chúng ta không thấy đường, đâm ra sợ hải, và nhất định phải t́m ánh sáng; cây đèn cầy, đèn pin, đèn điện, vv… Không ai muốn sống trong sự đen tối sợ sệt nhưng luôn luôn muốn xua đuổi bóng tối. Ánh sáng của chúng ta là ǵ?
Bóng tối tan rồi chúng ta sẽ thấy những ǵ? Tâm lư học có nói con người chỉ nh́n thấy được những ǵ ḿnh muốn thấy. Ví dụ như gia đ́nh đổ vỡ không bao giờ diễn ra trong một sớm một chiều nhưng có những điểm quan trọng diễn biến trong một khoảng thời gian mà hai người phủ nhận, không chịu nh́n thấy. Nói cách khác th́ khi yêu cái chi cũng đẹp, cái ǵ cũng tốt. Người ḿnh yêu chẳng bao giờ xấu! Nhưng sự thật có phải vậy không hay là phủ phàng hơn ḿnh tưởng tượng?
Hôm nay, Giáo Hội mi gọi chúng ta mừng Lễ Hiển Linh khi Chúa tỏ bày sự sáng ơn cứu độ cho muôn dân. Chúng ta đón nhận sự sáng này hai tuần trước trong Lễ Giáng Sinh nhưng sự sáng c̣n chiếu soi trong chúng ta không hay đă lu mờ? Ba Vua đă thấy được ánh sáng và dù xa sôi đă t́m ṃ đến để lănh nhận và đem ánh sáng về. Chúng ta đă đón nhận sự sáng nhưng chúng ta có trở nên ánh sáng cho người khác hay không?
Tục ngữ có câu “gần mực th́ đen, gần đèn th́ sáng .” Chúng ta nghe, hiểu, và dạy lại cho con cháu nhưng quan trọng là chúng ta có thực hành hay không? Ví dụ như những người thích nhậu th́ chọn bạn nhậu; “rượu ngon phải có bạn hiền!” Khi chọn bạn bè không ai nghĩ tới mực hay đèn, đen hay sáng nhưng dựa theo sở thích. Nếu vậy, khi chúng ta thích nhậu, có nhiều bạn nhậu nhưng dạy con cái đừng nên rượu chè th́ ra sao…?
Có một em bé sau khi học giáo lư ra gặp bố và hỏi: “Hồi c̣n nhỏ ba có đi học giáo lư hằng tuần không?” Người bố đáp: “Có.” Người con nói tiếp: “Nếu như vậy con nghĩ nó cũng chẳng giúp ích con được ǵ đâu!”
Em bé này học qua gương mẫu của bố và nhận xét rằng những ǵ ḿnh học đều trái với những ǵ thấy từ bố. Là người Kitô hữu, là người đă lănh nhận ánh sáng ơn cứu độ, đời sống chúng ta có phản chiếu ánh sáng đó cho những người chung quanh không? Mở rộng thêm, chúng ta là thành phần trong một cộng đồng Kitô hữu, trong Giáo Xứ Chúa Phục Sinh; nếu vậy, người ngoài có nh́n thấy chúng ta và muốn gia nhập hay họ tự hỏi Kitô Giáo có ǵ là tốt và Giáo Xứ có ǵ là hay?
Nhiều khi v́ sự đ̣i hỏi của gia đ́nh và xă hội, chúng ta không nhận ra những sự cần thiết trong cộng đồng hay ngược lại, v́ là phần tử quá lâu, chúng ta không c̣n bén nhạy với những nhu cầu của Giáo Xứ. Ánh sáng Chúa chiếu soi cho chúng ta thấy những ǵ là cong queo, méo mó để chúng ta có thể cải cách, hoàn thiện, và phản ảnh sự sáng cho những người chung quanh.
Ba Vua đă đến với Chúa và dâng lễ vật. Chúng ta cũng được mời gọi cùng với ba Vua dâng lên lễ vật cho Ngài. Chúa không đ̣i hỏi chúng ta lễ vật vô giá; tiền tài, danh vọng, vật chất, vv… Khi chúng ta là ánh sáng cho nhau; giúp đỡ nhau nh́n thấy những ǵ ḿnh không muốn nh́n thấy, cải thiện những ǵ thiếu xót, xua tan những bóng tối trong tâm hồn, vv…; là khi chúng ta dâng lễ vật lên cho Ngài.
Nguyện xin Thiên Chúa giúp sức cho mỗi người chúng ta để lănh nhận ánh sáng ơn cứu độ Ngài ban và trở thành ánh sáng hầu giúp nhau phá tan bóng tối trong tâm hồn, trong gia đ́nh, trong Giáo xứ, và trong xă hội.
Phó Tế Giuse Nguyễn Cao Phong