Suy Niệm Lời Chúa:

 

1. Chú giải về đoạn Tin Mừng

 

       Đoạn Kinh Thánh này chúng ta thấy câu Đức Giêsu nói: « Tôi bảo thật các ông: không một ngôn sứ nào được biệt đăi tại quê hương ḿnh» . . . Thật vậy, khi Đức Giêsu về thăm quê hương, những người đồng hương yêu cầu Ngài hăy làm những phép lạ tại quê hương của Ngài, như Ngài đă từng làm ở những nơi khác. Họ muốn yêu cầu Ngài hăy biệt đăi quê hương ḿnh một chút, và có vẻ như muốn trách Ngài là đă bỏ quên quê hương ḿnh.

 

       Đức Giêsu đáp lại bằng cách kể hai câu chuyện của hai ngôn sứ Ê-li-a và Ê-li-sa trong Cựu Ước. Vào những năm đói kém dữ dội, Ê-li-a chẳng cứu giúp bà góa nào ở quê hương ông, mà lại giúp cho một bà góa ở        Si-đôn. Mà Si-đôn lại là một vùng thuộc dân ngoại thờ ngẫu tượng, tính t́nh hung dữ, là một địa danh mà Cựu Ước coi là xấu xa (xem Is 23:2), được Đức Giêsu nói đến cùng với vùng Ty-rô như những vùng tội lỗi (xem Mt 11:21-22). C̣n Ê-li-sa th́ đang khi tại Í-ra-en có biết bao người phong cùi, ông chẳng chữa cho ai, mà lại chỉ chữa cho Na-a-man, một vị quan người Si-ri, cũng là một dân thờ ngẫu tượng (xem 2V 5,1-19). Đức Giêsu muốn minh chứng rằng các ngôn sứ xưa không ưu đăi quê hương riêng của ḿnh, nên Ngài cũng vậy. Chính v́ thế, dân thành Na-gia-rét mới bực tức và muốn hăm hại Ngài. . .

 

       2. Lư do khiến Đức Giêsu không thi ân giáng phúc tại quê hương

 

       Đoạn Tin Mừng này không nói lư do tại sao Đức Giêsu lại không làm phép lạ ở Na-gia-rét giống như Ngài đă làm ở những nơi khác. Nhưng Tin Mừng Mát-thêu nói rơ: « Họ xúc phạm đến Người» (Mt 13:57), và « Người không làm nhiều phép lạ tại đó v́ họ không tin» (Mt 13:58).

 

       Đúng ra, ngôn sứ nào cũng có quê hương, và chắc hẳn theo t́nh cảm tự nhiên th́ cũng muốn ưu đăi quê hương ḿnh. Nhưng sự đời lắm chuyện chéo ngoe: nơi ḿnh muốn ưu đăi th́ nhiều khi lại không xứng đáng với sự ưu đăi ấy. Ê-li-a cứu bà góa thành Sa-rép-ta, v́ bà ấy rất xứng đáng được cứu giúp (xem 1V 17,9tt). Năm đó vùng ấy bị hạn hán, nhà bà chỉ c̣n một chút bột để làm bánh. Bà định làm bánh nốt số bột đó để bà cùng các con ăn xong rồi chết. Nhưng khi ngôn sứ Ê-li-a xin ăn, th́ bà sẵn sàng nhường chiếc bánh đầu tiên làm được cho ông ăn. V́ thế, để thưởng ḷng quảng đại yêu thương của bà ta, Chúa đă làm phép lạ cho hũ bột của bà không bao giờ cạn hết, nhờ vậy mà bà và gia đ́nh sống qua nạn đói. Bà được cứu giúp v́ bà xứng đáng được cứu giúp.

 

       Đức Giêsu không làm được phép lạ nào ở Na-gia-rét v́ người đồng hương của Ngài xúc phạm đến Ngài, và v́ họ cứng ḷng tin. Nguyên do nằm ở nơi họ, chứ không phải ở nơi Ngài.

 

3. Đừng tự hào ḿnh là Kitô hữu, hay là người đạo gốc

 

       Chúng ta có thể rút ra bài học ǵ từ đoạn Tin Mừng này? Ta thấy cách xét đoán và xử sự của những ngôn sứ và của chính Đức Giêsu không giống như cách ta thường nghĩ. Các Ngài dường như lúc nào cũng dành ưu tiên cho dân tộc của ḿnh, cho dân riêng của ḿnh, rồi mới tới dân ngoại. Thật vậy, khi sai các tông đồ đi loan báo Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Anh em đừng đi về phía các dân ngoại, cũng đừng vào thành nào của dân Sa-ma-ri. Tốt hơn, hăy đến với các con chiên lạc nhà Ít-ra-en» (Mt 10:5-6), hay « Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en mà thôi» (Mt 15:24). Nhưng khốn nỗi những người được Ngài dành ưu tiên – tức Dân Ngài, những người mang danh là đạo đức trong Dân Ngài – th́ lại tự kiêu và không thèm tin Ngài cũng như không chịu thực hành những điều Ngài dạy là sống yêu thương. Trái lại, chính những người tội lỗi (gái điếm, thu thuế) và lương dân lại tin theo và thực hành lời của Ngài (xem Mt 21:31-32; Cv 8:5; 13:5). Ngài đă bất b́nh với chính Dân của Ngài và nghiêng chiều về phía dân ngoại. Ngài nói: «Khốn cho ngươi, hỡi Kho-ra-din, khốn cho ngươi, hỡi Bết-sai-đa, v́ nếu các phép lạ đă làm nơi các ngươi mà được làm tại Ty-rô và Si-đôn, th́ họ đă mặc áo vải thô, rắc tro lên đầu để tỏ ḷng sám hối. V́ thế, Ta nói cho các ngươi hay: đến ngày phán xét, thành Ty-rô và Si-đôn sẽ được xử khoan hồng hơn các ngươi» (Mt 11:21-22).

 

       Vấn đề quan trọng trong ngày phán xét không phải chuyện chúng ta là đạo Công giáo hay là người ngoại, là đạo gốc hay đạo mới, đạo theo, mà là chúng ta có tin thật sự vào Thiên Chúa, vào Đức Giêsu, và sống có t́nh có nghĩa với mọi người chung quanh hay không. Trong bài đọc 2, thánh Phaolô cho chúng ta thấy con đường trổi vượt hơn cả» là sống đúng theo những đ̣i hỏi của yêu thương. Ngài xác định hết sức rơ ràng và lập đi lập lại rằng nếu không có t́nh yêu đích thực ở trong ḷng, th́ dù có tài năng siêu quần bạt chúng, dù có đức tin chuyển núi dời non, dù có làm được những việc tốt lành vĩ đại, th́ tất cả chỉ là những con số không to tướng, chẳng có giá trị ǵ trước Thiên Chúa cả. Và Ngài cũng phân biệt giữa yêu thương đích thực và có vẻ yêu thương: bố thí hết gia tài để được khen là người đạo đức, là người biết yêu thương, th́ chỉ là có vẻ yêu thương, chứ không phải yêu thương đích thực. Biết bao người trong chúng ta làm những việc bác ái chẳng phải do thương người, mà là để được khen!

 

       Chúng ta là người Kitô hữu, nên chúng ta là đối tượng ưu tiên của Nước Trời, chúng ta được dạy dỗ và ban ơn để sống tốt lành nhiều hơn người ngoại. Nhưng thật vô phúc cho chúng ta, nếu chúng ta lại sống ích kỷ, lỗi công bằng, bác ái hơn người ngoại. Biết bao người ngoại nếu được dạy dỗ như chúng ta, có điều kiện học hỏi về Chúa như chúng ta, th́ họ đă tốt hơn chúng ta nhiều. Họ đáng được Thiên Chúa ân thưởng hơn chúng ta đấy!

 

CẦU NGUYỆN: Lạy Cha, xin cho con biết sống theo ư Chúa, sống tinh thần của Chúa là tinh thần yêu thương. Cho con xác tín rằng t́nh yêu chân thật đối với mọi người chính là điều cần thiết nhất để nên thánh, nên trọn lành, và cũng là điều Chúa yêu quí nhất. Lạy Cha, xin tăng triển t́nh yêu trong ḷng chúng con. Amen.

 

Anrê Nguyễn Hữu Nghĩa

 

(Trích Vietcatholic.net)