Chúa Nhật V Thường Niên

 

 

Quư ông bà và anh chị em thân mến,

 

Chớp mắt là những ngày đầu xuân đă qua nhưng hương hoa ngày Tết vẫn c̣n lai văng nên chúng ta cùng nhau chung vui sổ xố gây quỹ cho Giáo Xứ.  Làm việc vất vả chuẩn bị cho Tết nhưng khi thấy mọi sự êm xuôi, người người vui vẻ chúc nhau, cầu nguyện cho nhau, và cùng nhau chung vui trong buổi văn nghệ; tôi cảm thấy sự mệt nhọc tan biến đi phần nào và cũng t́m thấy được niềm vui trong đời sống tận hiến.

 

Có nhiều người trong Giáo Xứ cũng đă bỏ ra biết bao công sức làm ngày làm đêm cho những ngày Tết.  Nếu kể công từng người sẽ không sao hết được nhưng nếu nh́n tổng quát th́ sự đóng góp dù nhỏ nhoi về tinh thần, công sức, hay vật chất, mọi sự góp lại thành một lễ Tết xôm tụ, vui vẻ, và tràn đầy hồng ân Chúa Xuân.  Dù không nhắc đến, Giáo Xứ rất tri ân quư ông bà và anh chị em đă tham dự và giúp đỡ.  Sự góp mặt của chúng ta nói nên rằng đại gia đ́nh Công Giáo chúng ta vẫn sống, vẫn kiên cường trong đức tin, và sẽ d́u dắt nhau bước vào năm Bính Tuất trong t́nh yêu Chúa Xuân.

 

Những cảm nghiệm của chúng ta trong tuần này dường như đối ngược với những lời ông Gióp than thở phải không quư vị? Những nếu xét cho kỹ th́ phần nhiều thời giờ chúng ta có lọt vào t́nh than thân khổ này, lo toan mọi việc; phiền năo về gia đ́nh con cái, đau khổ v́ gia cảnh rạn nứt, tâm tư giày ṿ v́ một lỗi lầm đă qua, hận đời v́ người bạc đăi, v.v…  Những thời gian c̣n lại khi chúng ta cảm thấy thật sự vui tươi thật là ngắn ngủi.  “Cuộc sống con người nơi dương thế chẳng phải là khổ dịch sao ?”

 

Tôi không nghĩ đó là sự thật v́ nếu là vậy, chúng ta sẽ không “tay bắt mặt mừng ” khi gặp nhau nhưng sẽ nhăn nhó, kể lể, than phiền, v.v…  Tuy rằng nhiều khi tương lai mờ ám nhưng chúng ta vẫn có hy vọng, nhiều khi phiền muộn nhiều nhưng vẫn nở một nụ cười, nhiều khi bực bội nhưng vẫn vui vẻ…  Tôi nghĩ đây là một hy vọng, một niềm tin mà chúng ta có và đời không thể cướp mất.  Hy vọng và niềm tin chúng ta có từ khi lănh nhận đức tin, trở thành môn đệ của Chúa.

 

Là môn đệ, chúng ta được kêu gọi như Thánh Phao-lô, hăy rao giảng Tin Mừng chúng ta được lănh nhận.  “Rao giảng Tin Mừng không phải là lư do để tự hào, mà đó là một sự cần thiết bắt buộc tôi phải làm.  Khốn thân tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng !”  V́ Thánh Phao-lô không kiềm chế và không độc chiếm được Tin Mừng nên Ngài phải long đong rao giảng.  Cuộc đời khổ nhọc nay đây mai đó nhưng Ngài vẫn vui v́ Tin Mừng là niềm vui của Ngài.  Chúng ta có cảm nhận được niềm vui đó khi chúng ta nghe Tin Mừng không?  Khi lănh nhận rồi, chúng ta có đủ can đảm để làm như Thánh Phao-lô không?

 

Tôi thiết nghĩ, ai trong chúng ta khi có tin vui không muốn chia sẻ với gia đ́nh bằng hữu?  Những sự mừng vui thúc đẩy và nhiều khi bắt buộc chúng ta phải chia sẻ với người khác. Có ai âm thầm cưới hỏi bao giờ?  Không ai dựng tiệc ăn một ḿnh hoặc ăn mừng tân gia không có bạn bè.  “Rượu ngon phải có bạn hiền ” th́ tiệc vui phải có bằng hữu và tin vui phải có người nghe.  Nhận được Tin Mừng, chúng ta cũng phải đem ra chia sẻ với nhau.  Nhận lănh và chia sẻ là hai khía cạnh không thể thiếu nhau nếu chúng ta nói về Tin Mừng. 

 

Câu hỏi được đặt ra là:  “Chia sẻ ra sao?”  Tin Mừng là lời nói hay là hành động? Câu trả lời là cả hai v́ Chúa Giê-su không những rao giảng Tin Mừng nhưng Ngài c̣n giúp đỡ những ai cần đến Ngài.  Lời Ngài đi chung với hành động v́ Tin Mừng khi lănh nhận sẽ đem lại sự vui tươi và chữa lành trong cuộc sống.  Đây là điều Chúa mời gọi chúng ta hăy bắt chước Ngài; hăy rao giảng Tin Mừng qua lời nói và hành động trong cuộc sống hằng ngày đối với vợ chồng, con cái, và những người chung quanh.

 

Có câu chuyện kể rằng khi Chúa dựng nên thiên thần, Chúa cho mỗi người đôi cánh và v́ thế thiên thần có thể bay lượn một ḿnh.  Khi Chúa dựng nên con người, Ngài không c̣n đủ cánh cho mỗi người một đôi nên chỉ c̣n lại mỗi người một cánh.  V́ thế, con người không thể tự ḿnh bay lượn được nhưng phải dựa vào nhau và giúp nhau mới có đủ đôi cánh để bay.  Chúng ta có thể trở thành đôi cánh cho nhau không?

 

Chúa c̣n dạy cho chúng ta một bài học rất quan trọng, đó là cầu nguyện. Cầu nguyện là cách chúng ta được nuôi dưỡng bởi Tin Mừng, nghị lực để chia sẻ, và phấn khởi trong gian nan.  Đây không phải là những lời kinh chúng ta đọc thao thao bất tuyệt nhưng ngược lại, đây là khi chúng ta được thấm nhuần bởi lời kinh chúng ta đọc.  Một ví dụ cụ thể: Kinh Mười Điều Răn ai cũng biết và có thể đọc suông sẻ.  Chúng ta có thể đọc đi đọc lại Kinh này cả trăm ngàn lần nhưng nếu lời kinh chưa thấm nhuần vào tư tưởng và biến đổi đời sống chúng ta th́ chúng ta chưa cầu nguyện.

 

Cuộc đời vẫn đau thương nhưng chúng ta vẫn vui; vui v́ Tin Mừng lănh nhận, vui v́ chia sẻ Tin Mừng cho nhau, và vui v́ Chúa vẫn sánh bước với chúng ta khi chúng ta đến với Người qua một đời sống cầu nguyện.  Thật vậy, tháng Tết là tháng vui và khi chúng ta tụ họp và quay quần bên nhau trong những ngày lễ là chúng ta chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống để giúp nhau trên con đường hành hương về nhà Chúa.

 

Nguyện xin Thiên Chúa luôn ban hồng ân Ngài trên chúng ta trong năm mới này để chúng ta có được nghị lực và niềm vui để bước theo chân Ngài rao giảng Tin Mừng cho nhau. Amen.

 

 

Phó Tế Giuse Nguyễn Cao Phong, SVD.