Chúa Nhật Chúa Xót Thương (CN II Phục Sinh)

 

Cv 2:42-47; 1 Pr 1:3-9; Ga 20:19-31

 

 

            Hôm nay Chúa Nhật II Phục Sinh. Chúa Nhật hôm nay cũng được gọi là Chúa Nhật của Ḷng Chúa Xót Thương (Divine Mercy Sunday ). Ngày 23 tháng 5 năm 2000, với sự chấp thuận và khuyến khích của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, Thánh Bộ Phụng Tự và Kỷ Luật các Bí Tích đă chọn Chúa Nhật II Phục Sinh là Chúa Nhật “Chúa Xót Thương.”

 

            Chúa xót thương v́ Chúa tốt lành và thương xót con người qua mầu nhiệm tử nạn và phục sinh. Chúa xót thương v́ Chúa thứ tha và từ ái. Chúa thứ tha và muốn lượng thứ tha hải hà của Người được tiếp diễn trên trần gian, v́ thế khi hiện ra với các Tông đồ, Người đă thổi hơi trên các ông và nói: “Các con hăy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội ai, th́ tội người ấy được tha...” (Ga 20:22b-23).

 

            Chúa nhân từ hay xót thương. Chính v́ thế, khi hiện ra sau phục sinh Người không  “hạch tội” các Tông đồ là “chối Thầy” hoặc “bỏ Thầy” nhưng Người chúc: “B́nh an cho các con” (c. 19.26). Để rồi sự b́nh an đó được tràn lan, và qua sự b́nh an, mọi người liên kết với nhau thi hành sứ mạng mà chính Chúa đă truyền: “Như Cha đă sai Thầy, Thầy cũng sai các con” (c. 21).

 

            Việc Chúa phục sinh đă thay đổi cục diện, đă làm sống dậy niềm hăng say để nhận sứ mạng được sai đi. Việc Chúa phục sinh đă biến đổi các Tông đồ. Trước đó là sợ hăi, chối Thầy, bỏ Thầy chạy trốn; nhưng  sau đó, các Tông đồ can đảm ra đi sống chết cho sứ mạng được Chúa ủy thác.

 

             Việc Chúa phục sinh đă là sức sống cho các cộng đoàn tín hữu đầu tiên. Thánh Luca, qua sách Tông Đồ Công Vụ, tường thuật cho chúng ta sinh hoạt của cộng đoàn tín hữu đầu tiên tại Giêrusalem như thế nào. Họ “bền bỉ tham dự những buổi giáo lư của các Tông đồ, việc thông hiệp huynh đệ, việc bẻ bánh và cầu nguyện” (Cv 2:42). Đọc tiếp tường thuật, chúng ta thấy họ “sống ḥa hợp với nhau và để mọi sự làm của chung” (c. 44). Hơn nữa, “họ bán tài sản gia nghiệp, rồi phân phát cho mọi người tùy nhu cầu từng người” (c. 45) và “họ hợp nhất một ḷng một ư cùng nhau ở trong đền thờ” (c. 46).  Đó là một vài nét sinh hoạt của cộng đoàn tín hữu đầu tiên tại Giêrusalem.

 

            Sau đây là một bản xét ḿnh cho chúng ta.

 

            Ngày nay, cộng đoàn đức tin tại Giáo Xứ Thánh Tôma Aquinô đă sinh hoạt như thế nào? Có dơi theo gương mẫu của cộng đoàn tại Giêrusalem ngày xưa không?  Họ “tham dự những buổi giáo lư,” phần chúng ta có tham dự các buổi giáo lư không? Khi buổi giáo lư được tổ chức, bao nhiêu người tham dự? Chúng ta đă học đầy đủ giáo lư chưa? Chúng ta có thúc đẩy con cháu tham dự các chương tŕnh giáo lư không?      

 

            Ngày xưa họ “thông hiệp huynh đệ,” phần chúng ta có hiệp thông hay không? Sự hiệp nhất của chúng ta như thế nào? Chúng ta có sẵn sàng hiệp nhất với người trong gia đ́nh? trong Giáo xứ? Ngoài xă hội?

 

            Ngày xưa họ “bẻ bánh và cầu nguyện.” Bẻ bánh ở đây là một kiểu nói khác về việc cử hành Phụng vụ. Họ như thế, c̣n chúng ta làm sao? Chúng ta có chuyên cần, chúng ta có sẵn sàng hy sinh bỏ th́ giờ, tích cực đóng góp trong việc tham dự Thánh Lễ, và các cử hành Phụng vụ khác hay không? Trong một tuần lễ, chúng ta dành bao nhiêu th́ giờ cho Chúa? Chúng ta có kêu rêu rằng Thánh Lễ 1 giờ hay 1 giờ rưỡi là quá nhiều giờ dành cho Chúa hay không? Cộng đoàn đức tin ngày xưa đă cầu nguyện với nhau, phần chúng ta như thế nào? Việc cầu nguyện có quan trọng trong cuộc sống của chúng ta hay không? Cầu nguyện ở Nhà Thờ, ở gia đ́nh, hay riêng tư?

 

            Ngày xưa họ “sống ḥa hợp với nhau,” phần chúng ta có sống ḥa hợp với nhau không? Cha Xứ, Cha Phó có ḥa hợp với giáo dân hay không? Hay ngược lại? Giữa anh chị em giáo dân với nhau đă thực sự có được sự ḥa hợp chưa? hay vẫn c̣n chia bè, chia nhóm? hay vẫn c̣n xích mích tị hiềm?

 

            Ngày xưa họ “để mọi sự làm của chung,” ngày nay chúng ta không dám nói đến “để mọi sự làm của chung,” v́ điều này là một đ̣i hỏi quá sức chúng ta. Đă không để mọi sự làm của chung, th́ chúng ta đă dám can đảm đóng góp cho quỹ chung chưa? Đóng góp theo cách thức nào? Chúng ta có đóng thập phân (10%) như trong luật Cựu Ước (Lv 27:30; Ds 18:24; Đnl 14:22-23) hay không? Điều này vẫn c̣n nhiều cộng đoàn Kitô hữu (Tin Lành) đang nghiêm chỉnh thi hành. Chúng ta hăy tự xét ḿnh về việc đóng góp cho của chung, của chung về tinh thần cũng như của chung về vật chất. Chúng ta đă làm ǵ? Chúng ta có dám hy sinh một giờ lương trong tuần cho công việc của Giáo xứ? Sẽ đến lúc chúng ta cần phải đặt lại vấn đề này, có thể là trong tương lai gần? Chúng ta quyết tâm với nhau về vấn đề này như thế nào?

 

            Ngày xưa “họ bán tài sản gia nghiệp, rồi phân phát cho mọi người tùy nhu cầu từng người” (c. 45). Phần chúng ta đă làm ǵ? Lại một đ̣i hỏi quá lớn? Mỗi người, mỗi gia đ́nh một ḥan cảnh riêng. Chúa cho chúng ta bao nhiêu ơn lành, phần hồn, phần xác. Chúng ta làm ǵ với những ơn lành của Chúa? Chúng ta dùng của cải Chúa ban như thế nào? Để làm những việc ǵ? Xin cho chúng ta để ư đến nhu cầu chung, và nhu cầu của những người kém may mắn.

 

            Ngày xưa và “họ hợp nhất một ḷng một ư cùng nhau ở trong đền thờ” (c. 46). Chúng ta ngày nay có thực sự hợp nhất một ḷng một ư chưa? Hay vẫn c̣n năm bè bảy mối? Vẫn c̣n bất ḥa? Vẫn c̣n tranh giành ảnh hưởng, vẫn c̣n tư lợi?

 

            Chúa Phục Sinh đă biến đổi các Tông đồ, đă canh tân cộng đoàn tín hữu Giêrusalem. Liệu Chúa Phục Sinh có âm hưởng ǵ cho tôi, cho anh chị em, cho toàn thể Giáo xứ Thánh Tôma hay không? Chúng ta thử xét xem cộng đoàn đức tin thánh Tôma có thể gọi là cộng đoàn phục sinh được không?

 

            Hôm nay toàn thể Hội Thánh cũng đang thương tiếc vị Cha chung, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II. Ngài ra đi về với Chúa và trối lại cho chúng ta: “Đừng sơ!” Ngài đă cố gắng rao giảng Tin Mừng, tạo b́nh an và hiệp nhất suốt đời sống trần gian. Chúng ta thương tiếc ngài, liệu chúng ta có noi gương ngài, thực thi lời ngài nhắn nhủ hay không? Đồng thời, chúng ta hăy tạ ơn Chúa đă cho chúng ta vị Cha chung suốt hơn 26 năm dẫn dắt Hội Thánh thật tuyệt vời. Xin ngài cầu bầu cho chúng ta trước nhan Chúa.

 

            Câu hỏi c̣n lại: Chúa Phục Sinh, Đức Thánh Cha ra đi, liệu cộng đoàn đức tin của chúng ta có biến đổi và canh tân hay không? Mỗi người hăy t́m câu trả lời riêng cho ḿnh. 

 

                        Cha Chung tạ thế ra đi

 

                        Chúng ta c̣n lại, làm ǵ cho nhau?

 

                        Khắc ghi lời dạy thâm sâu

 

                        Canh tân biến đổi, muôn mầu đẹp xinh

 

 

            Lm. Phêrô Vơ Tá Đề, SVD