Suy Niệm Lời Chúa: Chúa Nhật Lễ Lá năm B

 

Quư ông bà và anh chị em thân mến,

 

            Thế là chúng ta được Hội Thánh mời gọi bước vào Tuần Thánh, tuần đặc biệt tưởng niệm sự thương khó Chúa Giêsu.  Năm tuần Mùa Chay trôi qua thật nhanh chóng.  Thiên Chúa và Giáo Hội mời gọi chúng ta trong Mùa Chay cầu nguyện, cải thiện đời sống, hăm ḿnh, và bố thí.  Chúng ta đă đạt được những ǵ trong những cơ hội Giáo Xứ tạo ra để giúp chúng ta?  Những buổi học hỏi Thánh Kinh, buổi tĩnh tâm, những bài chia sẻ lời Chúa, vv…  Chúng ta cử hành Lễ Lá và bước vào Tuần Thánh với những ǵ?

 

            Rước Chúa vào thành Giêrusalem, dân chúng đă hoan hô ca tụng Ngài và lót đường với những tấm áo và nhành cây.  Ngài đă được ca tụng là con vua Đa-vít, là Đấng nhân danh Thiên Chúa mà đến.  Không những ḷng người hoan hô nhưng các tầng trời cũng vang lừng lời ca khen chúc tụng.  Nhưng tục ngữ ca dao có dạy: “Ḷng người mới thật hiểm sâu, chỉ trong gang tấc biết đâu mà lường .”  Thật là nhanh chóng khi chúng ta vừa nghe trong bài Tin Mừng Lễ Lá: Ḷng người quay 180 độ và Người họ đă tung hô, họ bây giờ đem ra bán rẻ.

 

            Thật sự là đúng: “Sông sâu c̣n có k ḍ, ḷng người nham hiểm ai đo cho cùng .”  Ḷng người đă thay trắng đổi đen và vị Vua mà dân chúng tung hô nghinh đón đă trở thành một tội nhân bị đánh đập và giết chết.  Những người đứng hai bên đường tưng bừng chào đón Ngài với những lời ca tụng bây giờ, vài ngày sau thành những người phỉ nhổ, nhạo báng, và lên án Người.  Bị người không quen biết sỉ nhục và chối bỏ không đau khổ bằng chính người thân, các Môn Đệ của Ngài, chối bỏ.  Các ông đă tản mác, bỏ lại Thầy ḿnh bơ vơ đơn độc chịu trận.  Chính ông Phêrô, là đá và nền tảng đức tin, đă v́ sợ hăi mà chối Thầy tới ba lần.

 

            Tôi nghĩ có nhiều người trong chúng ta đă từng trải qua sự bạc đăi của người khác; từ những người chỉ quen sơ sơ hoặc những người rất thân thiện.  V́ tiến thân, bạn đồng nghiệp đă bán rẻ nhau; v́ ghen tương, bạn bè đă châm biếm nhau; v́ quyền lực, người ta đă đâm chọc nhau với những lưỡi sắt, mắt đồng, v.v…  Sự quay lưng trở mặt sẽ gây nên đau thương và thù hằn giữa hai người.  Mối liên hệ sẽ bị cắt đứt và hai người sẽ trở nên kẻ thù và chẳng nh́n mặt nhau.  Thù hằn v́ vết đau thương người kia gây ra và trả đũa v́ muốn t́m một chút công bằng cho hả dạ.

 

            Ngược lại, gương mẫu của Chúa Giêusu cho chúng ta thấy Ngài chịu đựng đa  u khổ nhưng không hận thù.  V́ t́nh thương, Ngài cũng không trả đũa những ai đă giết hại Ngài.  “Tôi đă đưa lưng cho người ta đánh đ̣n, giơ má cho người ta giật râu.  Tôi đă không che mặt khi bị mắng nhiếc phỉ nhổ .”  Nếu Thiên Chúa đối xử công bằng với chúng ta th́ tôi nghĩ ơn cứu độ chúng ta sẽ không được lănh nhận và sự trừng phạt tội giết chết Con Một Người sẽ kéo dài vô tận.  Nhưng Ngài đă hạ ḿnh từ Thiên Chúa xuống làm người phàm và chấp nhận đau thương v́ chúng ta trong t́nh yêu bao la của Ngài. 

 

            Những người trung niên và cao niên trong chúng ta đă trải qua biết bao là đau thương; chiến tranh, tù ngục, gian nan t́m tự do, khổ cực để gầy dựng một cuộc sống mới, v.v…  Người trẻ trong chúng ta cũng phải trải qua nhiều khó khăn; một tương lai mờ ám v́ thế giới và kinh tế suy sụp, sự va chạm và gây cấn của hai thế hệ khác nhau, sự lôi cuốn của vật chất và tiền bạc để bỏ trường bỏ lớp, v.v…  Trong Giáo Xứ chúng ta cũng có những khó khăn và đau thương chúng ta gây cho nhau; xung độ giữa hội đoàn hoặc cá nhân, sự hiểu lầm và thiếu thông cảm giữa chủ chiên và con chiên, sự nh́n ngó ghen tương v́ người này có chức vụ mà người kia không có, v.v…  Chúa đă trải qua một cuộc đau thương khốc liệt và thiệt mạng như một tội nhân nhưng Ngài vẫn tha thứ.  C̣n chúng ta, chúng ta có học từ Thầy sự tha thứ chưa? Tha thứ cho nhau trong những đau thương chúng ta gây ra cho nhau? 

 

            Tôi thiết nghĩ sự tha thứ không nằm ngoài t́nh thương; v́ thương yêu chúng ta nên Chúa đă hạ ḿnh để cứu chuộc chúng ta.  Ngài đă bỏ đi những ǵ là quyền uy danh giá của Thiên Đ́nh cũng như quyền lực xa hoa trần thế để làm mẫu mực cho chúng ta trong kiếp làm người, một kiếp pha trộn đau thương nhục mạ và vinh quang cứu độ.  Vinh quang của Ngài là Thập Tự, là cái chết nhục nhă của một tội nhân mà chúng ta tưởng niệm trong Tuần Thánh.  Chúng ta có đủ can đảm để cùng Ngài vác Thập Tự trong suốt tuần này để đi tới Phục Sinh không? 

 

            Tuần Thánh không chỉ mời gọi chúng ta tưởng niệm sự thương khó của Chúa Giêsu, nhưng c̣n cùng Ngài đi vào sự thương khó và vác Thập Tự của riêng ḿnh theo Ngài.  Thập Tự của mỗi người có thể là chữ “tôi ,” có thể là gia đ́nh, hoặc Giáo Xứ, hay bạn bè, công ăn việc làm, học hành, v.v…  Hay chăng chúng ta sẽ thiếp ngủ để nghe Ngài hỏi: “Các con không thức nổi một giờ sao?...  Lúc này mà c̣n ngủ, c̣n nghỉ sao ?”  Đó là lời kêu gọi của Thầy trong cơn đau khổ để chúng ta có thể tỉnh thức cùng Ngài để song hành với Ngài trong Tuần Thánh.

 

            Đi qua Mùa Chay, hôm nay chúng ta có hân hoan đón chào Chúa không?  Đón nhận Ngài rồi, chúng ta sẽ cùng vác Thánh Giá để sánh bước với Ngài trong cuộc thương khó hay chúng ta sẽ thành những kẻ quay lưng nghểnh mặt để tố cáo và giết hại Ngài?  Không có Thứ Sáu Tuần Thánh sẽ không có Chúa Nhật Phục Sinh.  Chúng ta sẽ chọn như thế nào?  Đây là một vài câu hỏi để chúng ta nhận xét ḷng ḿnh về Mùa Chay và để bước vào Tuần Thánh.  Ngài mời gọi: “Tâm hồn Thầy buồn đến chết được.  Các con ở lại đây mà canh thức .” 

 

            Nguyện xin Thiên Chúa giúp sức cho chúng ta để chúng ta có đủ can đảm cùng Ngài vác Thập Tự đi vào Tuần Thánh, chết đi cho tội lỗi, và Phục Sinh với Ngài thành những con người mới, những môn đệ tốt của Ngài.  Amen.

 

            Phó tế Giuse Nguyễn Cao Phong, SVD