Suy Niệm Lời Chúa:

 

Quư ông bà và anh chị em thân mến,

 

            Đại Lễ Phục Sinh qua thật nhanh, mới đây đă hết một tuần; những sôi nổi của chuẩn bị cho Lễ và văn nghệ mừng bổn mạng cũng đă xong. Mọi chuyện êm xuôi, vui vẻ. Nhưng ḷng chúng ta c̣n giữ được niềm vui Phục Sinh không? Hay là những lo âu cuộc sống lại vùi lấp những ǵ chúng ta cảm nhận và lănh nhận trong dịp Lễ Phục Sinh? Những khóa học sắp bế mạc, nhiều em lo ra trường, mùa hè là mùa lo đám cưới, xin nghỉ phép phải đắn đo, v.v… Tinh thần, niềm vui, và ân sủng Phục Sinh c̣n trong ḷng quư vị không? Phục Sinh dường như bị quên lăng do những gánh nặng cuộc sống nhưng Giáo Hội mời gọi chúng ta hăy tiếp tục hân hoan và vui mừng v́ chúng ta c̣n trong mùa Phục Sinh. 

 

            Chúng ta hân hoan làm sao được khi tâm trí và tinh thần bị chi phối quá nhiều? Khi niềm vui bị vùi lấp, tinh thần bị lung lay, và ân sủng bị đánh mất, Phục Sinh sẽ không c̣n trong chúng ta. Chúng ta sẽ cam đoan như Thánh Tôma trước khi gặp Chúa: “Nếu tôi không thấy dấu đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin .” (Ga 20:25)  Nhưng thật sự, chúng ta đă thấy và nghe Ngài nhưng đă quên v́ những lôi cuốn của cuộc sống. Ngài đến với chúng ta qua người bên cạnh, qua gia đ́nh và Giáo Xứ. Nếu chúng ta nhận ra Ngài, chúng ta sẽ thốt lên: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con !”( Ga 20:28)  Thật vậy, Chúa luôn luôn nhân từ và hiền hậu nói với chúng ta rằng: “Đừng cứng ḷng nữa, nhưng hăy tin ” (Ga 20:27b) v́ chúng ta không phải là những kẻ không thấy nhưng là những người mau quên.

 

            Người đời có câu: “Nói có sách, mách có chứng .”  Khi chúng ta thốt lên như ông Tôma, thật sự chúng ta có sách và chứng – sách là Thánh Kinh và chứng là đời sống chứng minh Tin Mừng của chúng ta. Chúng ta đừng trở thành những Kitô hữu “có tiếng nhưng không có miếng .”  Thật sự nói lên đức tin cũng không đủ v́ Chúa Giêsu nói: “Như Chúa Cha đă sai Thầy, th́ Thầy cũng sai các con .” (Ga 20:21). Như vậy, tin mừng Phục Sinh không những thể hiện qua lời nói nhưng c̣n trong việc làm và cách chúng ta sống đức tin. Thiên Chúa không chỉ nói Ngài yêu thương chúng ta, nhưng Ngài tỏ bày t́nh yêu đó một cách mănh liệt qua sự chết và sống lại của Con Một Người.

 

            Khi chúng ta sống đức tin, theo Thánh Phaolô, th́ t́nh yêu sẽ là căn bản, nền tảng, và đèn soi v́ đời sống của một tín hữu: thương yêu Chúa và yêu thương nhau. Hai điều này phải đi song với nhau v́ “ai yêu mến Đấng sinh thành, th́ cũng yêu thương kẻ được Đấng ấy sinh ra .” Theo kinh nghiệm đời sống hằng ngày th́ yêu thương nhau là một điều rất khó làm, nhưng Thánh Gioan định nghĩa “Thiên Chúa là t́nh yêu ” (1 Ga 4:16), điều răn Ngài là yêu thương (x. Ga 13:34), Kitô hữu sống đời sống yêu thương… th́ yêu thương nhau “có nặng nề ǵ đâu?”  Nó không khó v́ Ngài dựa vào sức mạnh phục sinh tác động trong ḷng mỗi tín hữu để giúp đỡ mọi người yêu thương Chúa và yêu thương nhau. Vậy sức mạnh phục sinh có tác động ǵ trong đời sống chúng ta là tín hữu và phần tử của Giáo Xứ Chúa Phục Sinh hay không?

 

            Tỏ bày yêu thương có nhiều cách qua lời nói và hành động. Một lời nói ngọt ngào, một ánh mắt đa t́nh, một nụ hôn say đắm, hay một đóa hoa, một hộp kẹo, một dây chuyền, một chiếc nhẫn, v.v…  Một lời nói yêu thương không thể nào đi kèm với một cử chỉ lạnh nhạt không t́nh tứ.  Ví dụ là chỉ một kẻ tàn nhẫn mới có thể nói lên rằng ḿnh yêu thương vợ trong khi đó chỉ biết hành hạ và đánh đập vợ. V́ vậy, khi tuyên xưng rằng chúng ta yêu thương Thiên Chúa, chúng ta cũng phải tỏ sự yêu thương đó trong hành động. Yêu thương tha nhân hoặc Giáo Xứ cũng đ̣i hỏi chúng ta minh chứng điều đó qua lời nói và qua việc làm.  Thiên Chúa là mẫu mực cho chúng ta theo v́ Ngài tỏ bày t́nh thương với chúng ta một cách rất mạnh dạn và táo bạo, qua lời nói và việc làm, qua lời Ngài giảng dạy và sự chết của Ngài.

 

            Khi chúng ta sống trong yêu thương như Chúa sống và dạy nhau yêu thương như Ngài dạy, chúng ta sẽ có một cộng đoàn “không ai phải thiếu thốn ” (Cv 4:34). Cộng đoàn Công Giáo tiên khởi đă sống được tinh thần yêu thương đó. Họ đă lấy của riêng làm của chung để đùm bọc nhau, yêu thương nhau, và ủng hộ nhau trong đời sống thánh thiện. Khi đời sống c̣n đơn sơ, nhu cầu và đ̣i hỏi con người không quá tầm tay với. Nhưng khi xă hội loài người phát triển, tham vọng con người càng dâng cao và họ đ̣i hỏi càng nhiều. Và bây giờ, dù chúng ta muốn cũng không trở lại được với một đời sống đơn sơ như họ. Thậm chí dù được cũng chẳng ai muốn.

 

            Đó là một cộng đoàn tiêu biểu, một cộng đoàn yêu thương mà sách Tông Đồ Công Vụ mời gọi chúng ta hăy xây dựng. Nền tảng của cộng đoàn này là t́nh yêu thương Thiên Chúa dành cho chúng ta, của chúng ta dành cho Ngài và cho nhau.  Tuy mang tên Giáo Xứ Chúa Phục Sinh, chúng ta vẫn chưa sống được tinh thần phục sinh đó; tuy mang tên Kitô hữu, chúng ta vẫn chưa sống được đời sống yêu thương như Thầy mong ước. Đó là lời mời gọi của Phục Sinh: hăy sống xứng đáng tinh thần và ân sủng phục sinh qua yêu thương và xây dựng một cộng đoàn tín hữu như Chúa đă dạy; trở thành Giáo Xứ Chúa Phục Sinh thật sự trong danh nghĩa và hành động.

 

            Đă mang tên Giáo Xứ Chúa Phục Sinh th́ chúng ta hăy khoác vào, ǵn giữ tinh thần và ân sũng của Chúa Phục Sinh. Nguyện xin Thiên Chúa giúp mỗi người chúng ta sống xứng đáng với tinh thần Phục Sinh trong yêu thương và ḥa hợp để dựng xây Giáo Xứ Chúa Phục Sinh.  Amen!  Alleluia!

 

            Phó tế Giuse Nguyễn Cao Phong, SVD