Làm nhân chứng cho Chúa
Niềm vui Phục Sinh không thể giữ riêng giữa các Tông Đồ tại đất Do Thái ngày xưa. Niềm vui Phục Sinh không thể giấu kín trong ḷng những người đă chứng kiến tận mắt Con Người đă bị đóng đinh trên thập giá, chết tủi nhục, và hiện ra với họ. Niềm vui Phục Sinh, ngay cả lúc họ c̣n nghi ngờ, ngay cả lúc họ c̣n khiếp hăi v́ họ tưởng ḿnh thấy ma (Lc 24:37), cũng phải được loan đi. Niềm vui Phục Sinh này cần phải được rao giảng cho muôn người bắt đầu từ Giêrusalem (Lc 24:47); cần phải được loan truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác. Nói một cách khác, mỗi người khi lănh nhận Bí tích Rửa tội, trở thành con cái Chúa, đều mang trách nhiệm loan truyền Tin Mừng, đều phải trở nên nhân chứng cho Chúa.
Làm nhân chứng là ǵ? Để cụ thể hơn, chúng ta lấy h́nh ảnh nhân chứng trong các phiên ṭa ngày nay. Khi làm nhân chứng, người đó đưa tay phải lên trước quan ṭa và mọi người, thề rằng sẽ nói sự thật và chỉ sự thật mà thôi. Làm nhân chứng là chân nhận hay nói ra sự thật những điều mắt thấy tai nghe. Các Tông Đồ đă nghe Chúa giảng dạy, đă thấy phép lạ Chúa làm; đặc biệt hơn, điều ghi sâu trong tâm khảm các ông là, chính Chúa đă chịu đóng đinh, chết đi, nhưng đă sống lại và hiện ra cho các ông. Về những điều này, họ sẵn sàng làm chứng (Cv 3:15) như lời Chúa truyền cho các ông trong lần hiện ra hôm nay (Lc 24:48). Đây là lần Chúa hiện ra với các ông, sau khi Ngài đă hiện ra với hai môn đệ trên đường Emmaus (Lc 24:13-35). Chính hai môn đệ này, được Chúa hiện ra, đă hăng say lội bộ từ Emmaus trở ngược về Giêrusalem trong đêm, quăng đường 7 dặm, khoảng 12 cây số, để thuật lại cho các Tông Đồ là họ đă thấy Chúa. Trong lúc hai người này đang nói th́ Chúa lại hiện ra giữa các ông và nói: “B́nh an cho các con ” (Lc 24:36). Chúa chúc b́nh an cho các ông để các ông có thể hăng say ra đi làm nhân chứng cho Chúa.
Với con số 11 Tông Đồ, khi Chúa sống lại, Tin Mừng Phục Sinh đă được loan đi khắp cùng bờ cơi trái đất. Thế nhưng, ngày nay mới chỉ 1/5 tỉ số nhân loại tin nhận Chúa Giêsu, Đấng Phục Sinh. Hội Thánh ngày nay cần mọi người làm nhân chứng cho Chúa trong hoàn cảnh riêng để Tin Mừng được tiếp tục rao giảng cho những ai chưa nghe, chưa tin vào Chúa Giêsu Phục Sinh.
Trong lần hiện ra hôm nay, các Tông Đồ tưởng Chúa là ma, nên Ngài đă hỏi các ông: “Ở đây các con có ǵ ăn không ?” (Lc 24:41b). Các ông đưa cho Ngài “một mẩu cá nướng và một tảng mật ong ” và “Ngài ăn trước mặt các ông .” Chính qua sự kiện này, các ông vững tin và vui mừng. Tương tự, chính qua nghĩa cử Chúa bẻ bánh với hai môn đệ trên đường Emmaus mà hai ông đă nhận ra Chúa (Lc 24:30). Phải chăng nghĩa cử này không là ǵ khác hơn là Bí tích Thánh Thể Chúa lập để nuôi dưỡng linh hồn chúng ta?
Hôm nay, cũng qua Bí tích Thánh Thể mà 9 em trong Giáo xứ, lần đầu tiên được tham dự, để các em có thể được nuôi dưỡng trong cuộc sống thiêng liêng, hầu lớn mạnh trong đức tin, rồi các em sẽ sẵn sàng làm nhân chứng cho Chúa. Chúng ta hăy vui mừng với các em và cha mẹ cũng như thân nhân của các em. Chúng ta hăy nghĩ lại lần đầu tiên, khi chúng ta c̣n bé, được rước Chúa vào ḷng, nguyện ước sẽ ngoan ngoăn sống theo những ǵ Chúa dạy và Hội Thánh truyền. Đó là cách làm nhân chứng cụ thể nhất cho Chúa. Những nguyện ước đó chúng ta có thực sự chuyên tâm thi hành hay không? Nếu đă trung thành thi hành, chúng ta hăy tiếp tục. Nếu đă sao nhăng cách này cách kia, chưa thi hành, th́ chúng ta hăy xin Chúa thêm sức mạnh thiêng liêng cho chúng ta để chúng ta có thể tiếp tục làm nhân chứng cho Chúa trong hoàn cảnh riêng. Làm nhân chứng ở đây là sống chính danh người chồng, người cha, người ông, hoặc người vợ, người mẹ, người bà. Sống ḥa thuận yêu thương, nêu gương cho con cháu trong gia đ́nh. Làm nhân chứng ở đây là siêng năng tham dự Thánh Lễ, các sinh hoạt Giáo xứ, để dựng xây Giáo xứ Phục Sinh. Làm nhân chứng ở đây là không làm gương mù, gương xấu cho con cháu trong gia đ́nh, không tạo chia rẽ trong Giáo xứ, không gây căng thẳng giữa những người ḿnh tiếp xúc ngoài xă hội, trong các hăng xưởng, sở làm. Làm nhân chứng ở đây chính là sống yêu thương hiệp nhất như lời Chúa truyền (Ga 13:34) để rồi qua việc lành ḿnh làm, những người khác có thể “ngợi khen Cha trên trời ” (Mt 5:16).
Việc làm nhân chứng cho Chúa rất quan trọng. Sống chính danh người Công Giáo là một cách đầu tiên mỗi người cần phải chu toàn. Nếu chỉ mang danh Công Giáo mà không sống đúng bản chất người Công Giáo th́ sẽ không có ảnh hưởng ǵ về nhân chứng, nếu không nói là có thể làm tổn thương đến Hội Thánh Công Giáo. Lúc đó chính là t́nh trạng: “hữu danh vô thực ,” chính là lúc “có tiếng mà không có miếng .” Trường hợp này được phản ảnh nơi thái độ của Mahatma Ghandi nh́n những người lính Anh, không thực sự là nhân chứng cho Đức Kitô. Chính ông Gandhi đă đọc Tân Ước, rất mến chuộng Đức Kitô, nhưng không phục Kitô hữu, bởi lẽ Kitô hữu đă hoạt kê h́nh ảnh trung thực của Đức Kitô, không can đảm làm nhân chứng cho Thầy của ḿnh.
Nguyện xin Chúa cho chúng ta can đảm làm nhân chứng cho Chúa trong cuộc sống qua lời nói cũng như việc làm. Amen.
Lm. Phêrô Vơ Tá Đề, SVD