Làm chứng nhân cho Chúa
Trong Sách Tông Đồ Công Vụ hôm nay (Cv 1:1-11), Chúa Giêsu nói với các Tông Đồ: “Các con sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần ngự xuống trên các con và các con sẽ nên chứng nhân cho Thầy tại Giêrusalem, trong tất cả xứ Giuđêa và Samaria, và cho đến tận cùng trái đất.”
Trong bài Phúc Âm, Chúa Giêsu nói cho các Tông Đồ biết về cuộc khổ nạn, chết, và phục sinh của Người, và trong lúc rao giảng, Người nói: “Các con là nhân chứng những sự việc này.”
Thực sự các Tông Đồ đă can đảm, đặc biệt sau khi Chúa Thánh Thần hiện xuống, ra đi khắp nơi để làm chứng nhân cho Chúa, rao giảng Tin Mừng cứu độ cho mọi người. Sứ mạng Chúa truyền lại cho các Tông Đồ, các ngài đă chu toàn cho đến chết. Sứ mạng đó cũng được Chúa nhắc nhở chúng ta trong hoàn cảnh sống riêng của mỗi người hôm nay trong Giáo Xứ Chúa Phục Sinh này.
Làm sao trở thành chứng nhân cho Chúa?
Mỗi người chu toàn công việc của ḿnh, đó là trở thành chứng nhân cho Chúa. Như thế là chính danh. Mỗi người sống theo bậc ḿnh: Linh mục, tu sĩ nam nữ, giáo dân, bậc làm cha mẹ, phận làm con cái, v.v… Ai nấy đều được Chúa mời gọi chu toàn bổn phận của ḿnh. Khi chu toàn bổn phận, đương nhiên cần ơn Chúa Mẹ giúp, mỗi người sẽ được b́nh an nội tâm, b́nh an mà Chúa hứa ban, không phải b́nh an như thế gian ban tặng. Rồi từ đó, mối tương giao, t́nh liên đới sẽ phát sinh, để mọi người hợp nhất và canh tân nếp sống từ bản thân, đến gia đ́nh, và cả Giáo Xứ. Đó chính là chứng nhân cho Chúa. Nguyện xin Chúa chúc lành cho mọi người chúng ta và thêm sức cho chúng ta để chúng ta can đảm trở nên chứng nhân cho Chúa trong hoàn cảnh riêng.
Người ơi, cho Chúa chứng nhân!
Canh tân, hợp nhất ân cần thực thi.
Chần chờ? Do dự? Đợi chi?
TAY CHÂN GIAO KÈO
Tay nói với chân: “Chúng ta hoặc là lo việc lấy đồ vật, hoặc là lo về hành động, th́ đều là làm việc khổ sai, nhưng suốt đời một chút hưởng thụ cũng không có. Duy chỉ có cái miệng là cả ngày không có việc ǵ làm, nên chỉ biết nói khoác, nói lời rỗng tuếch, có lúc lại chuốc lấy nhục nhă và đem lại chiến tranh, nên trở thành tai họa cho mọi người. Thế mà nó lại được ăn toàn cao lương mỹ vị, thật đúng là không công bằng! Từ nay về sau chúng ta giao kèo: phàm là cái miệng nhu cầu ǵ, th́ chúng ta không phục vụ nó; tay không lấy đồ vật, chân không bước đi, để làm khó dễ nó.” Hôm nọ cái miệng muốn ăn, nhưng tay không nhúc nhích, miệng muốn qua chỗ khác ăn nhưng chân không động đậy, cho nên cái miệng đành chịu, chỉ biết ngước mắt lên trời thở dài.
Tay và chân sung sướng trong bụng, nói: “Từ nay về sau, nó nhất định phải hạ ḿnh xuống đến cầu cứu chúng ta.” Nhưng không ngờ cái miệng không mở lời cầu cứu, mà cái bụng th́ đói meo chịu không nổi, sau đó th́ tay và chân cũng ră rời đến nỗi không thể nhúc nhích động đậy. Lúc này tay và chân mới cảm thấy hối hận. Ha ha ha...
(Yết hậu ngữ)
Suy tư: Cộng đoàn Giáo xứ là một thân thể sống động, và mọi giáo dân trong Giáo xứ đều hết sức làm tṛn trách nhiệm của ḿnh, mà không so đo tính toán với nhau khi xây dựng Giáo xứ. V́ là một thân thể nên có thể nói Cha Sở là cái đầu, Ban Hành Giáo và giáo dân là những cánh tay, những đôi chân đắc lực giúp Cha Sở trong việc quản lư và phát triển xây dựng Giáo xứ.
Nhưng có những “cái tay” và “cái chân” không muốn nghe theo “cái đầu”: có khi tay chân liên kết với nhau chống đối Cha Sở, có khi “tay” th́ về phe Cha Sở, “chân” th́ về phe Cha Phó, cho nên Giáo xứ trở thành phe nhóm chia rẽ nhau, làm cho Giáo xứ ngày càng èo ọp không có sinh khí, v́ “tay” không muốn làm, “chân” không muốn đi, cuối cùng th́ ma quỷ và những kẻ chống đối Giáo Hội được lợi...
Khi “tay và chân” muốn nổi loạn v́ kiêu căng, th́ hăy nhớ lại lời cảnh cáo nghiêm khắc của Chúa Giêsu sau đây: “Nếu tay hoặc chân anh làm cớ cho anh sa ngă, th́ hăy chặt mà ném đi; thà cụt tay cụt chân mà được vào cơi sống, c̣n hơn có đủ hai tay hai chân mà bị ném vào lửa đời đời” (Mt 18, 8).
Cái tay và cái chân của thân thể cũng biết hối hận, th́ huống chi là Ban Hành Giáo và giáo dân – những tay chân của Cha Sở – lại không biết suy nghĩ sao?
Lm Giuse Maria Nhân Tài, csjb
(trích Vietcatholic.net)