Suy Niệm Lời Chúa: 

       Yêu Thương: Điều kiện được tha tội

       Bài Phúc Âm (Lc 7:36-8:3) hôm nay trình thuật việc Chúa dùng bữa tại nhà một người biệt phái, tên là Simon. Khi nghe Chúa Giêsu dùng bữa tại nhà ông Simon, người phụ nữ tội lỗi mang thuốc thơm đến xức  chân Chúa Giêsu và hôn chân Người. Người biệt phái nghĩ trong lòng tại sao Chúa Giêsu để một người tội lỗi động đến mình. Chúa liền đặt câu hỏi với ông Simon: Ai trong hai con nợ (một nợ nhiều, một nợ ít) được chủ nợ tha sẽ yêu chủ nợ nhiéu hơn? Ông Simon trả lời: người được tha nhiều sẽ yêu chủ nhiều hơn. Chúa nói với  ông: người đàn bà xức thuốc thơm và hôn chân Chúa tuy tội nhiều, nhưng đã được tha bởi vì bà yêu Chúa nhiều qua hành động.

       Mỗi người chúng ta đều là con nợ thiêng liêng của Chúa, bởi lẽ chúng ta đều phạm tội không nhiều thì ít. Chúng ta đã được Chúa tha tội, tha nợ thiêng liêng nhiều lần qua Bí Tích Hòa Giải. Khi chúng ta được tha tội, chúng ta được mời gọi thi hành giới răn yêu thương: “Mến Chúa, Yêu Người.” Có thể nói yêu thương là điều kiện để được tha tội. Khi yêu thương, sẽ không còn xét đoán, sẽ không còn phê bình chỉ trích, sẽ không còn ganh tị, v.v...

       Trong gia đình, vợ chồng đã yêu thương nhau và đã tha thứ cho nhau chưa? Cha mẹ và con cái có yêu thương và tha thứ cho nhau chưa? Trong Giáo Xứ, Cha Xứ và giáo dân có yêu thương và tha thứ cho nhau chưa?

       Chúng ta hãy đặt mình vào các nhân vật trong bài Phúc Âm hôm nay. Chúng ta muốn đóng vai trò của người phụ nữ tội lỗi không? Chúng ta có muốn đóng vai người biệt phái Simon không? Có ai muốn và can đảm đóng vai Chúa Giêsu không?

       Mong rằng mỗi người chúng ta năng chạy đến Bí Tích Hòa Giải để nhận ơn tha thứ của Chúa, đồng thời múc lấy sức mạnh thiêng liêng để thực thi giới răn yêu thương.

       Yêu thương: điều kiện được tha

       Yêu người mến Chúa để ta an bình

 

BIỆN HỘ CỦA CÂY TÙNG VÀ CÂY LONG NÃO

 

 Cây tùng nói với cây long não: “Tôi sinh ra tùng hương, mùi vị thơm, anh sinh ra long não, mùi vị cay, anh còn rất xa mới bằng tôi.”

 

Cây long não nói: “Anh thì chỉ có thể được người ta chẻ ra để làm tấm ván lót trên đất cho người đạp lên. Còn tôi thì được khắc thành tượng thần để cho người ta bái lạy, anh làm sao bì được với tôi?”

 

Cây tùng đáp: “Mặc dù tôi bị người ta đạp lên, nhưng cũng có lúc là vật liệu để làm cột nhà. Tuy anh được người ta quỳ bá lạy, nhưng bất quá bị người biết chuyện gọi là “ngẫu tượng.” Huống hồ, có những lúc anh còn làm cái đế giày sau gót, để cho đàn bà con gái kê chân vậy.”

 

 

(Yết hậu ngữ)

 

Suy tư:  

 

 

Con người ta ai cũng có cái tôi của mình, nên ai cũng thích biện hộ cho việc làm của mình, nhất là biện hộ cho cái sai trái của bản thân, càng có tri thức thì lời biện hộ càng lắc léo, càng làm sai trái thì lời biện hộ càng quyết liệt hơn, bởi vì ai cũng thấy sợ tù tội và hậu quả của việc làm sai trái của mình sau khi phạm tội. Bởi vì biện hộ là nói tốt cho mình và nói xấu người khác, là đem cái ưu điểm của mình ra để lấn át cái khuyết điểm của tha nhân, đó là cái tôi của loài người.

 

Có một vài người Kitô hữu thích biện hộ cho hành vi phạm tội của mình trong tòa giải tội, họ biện hộ với Chúa Giêsu rằng: vì lý do này mà con phạm tội đánh người, vì lý do kia mà con phạm tội chưởi mắng người khác, hoặc là vì con nhỏ đó quyến rũ quá nên con mới phạm tội, v.v…

 

Vui mừng với những thành quả của người khác, khiêm tốn nhận ra những thiếu sót của mình, đều là lời biện hộ hay nhất cho cuộc sống chứng nhân Phúc Âm của mình của người Kitô hữu. 

 

 

       Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb

 

       (trích Vietcatholic.net)