Chúa Nhật XII Thường Niên A:  “Các con đừng sợ!”

 Jer 20:10-13; Rom 5:12-15; Mt 10:26-33

Ngày 19 tháng 6 năm 2005

            “Các con đừng sợ!” (Mt 10:26). Đó chính là lời Chúa Giêsu nói với các môn đệ của Người ngày xưa, và cũng là lời Người muốn nhắn với mỗi người chúng ta hôm nay.

 

            “Các con đừng sợ!” cũng là lời Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II nói với toàn thể dân Chúa khi Ngài nhận vai tṛ Chủ Chăn Hoàn Vũ năm 1978.  Ngài biết chính Hội Thánh của Chúa trong thời đại của Ngài phải đương đầu với bao nhiêu thách đố, thách đố từ bên ngoài, thách đố từ bên trong, thách đố tứ bề.  Thách đố bên ngoài là những thế lực trần thế, những bè nhóm có chủ đích khuynh đảo Hội Thánh Chúa với những triết lư sống nghịch lại giới răn Chúa, không phù hợp với đức tin và giáo huấn của Hội Thánh. Thách đố bên trong là những tiếng nói đối nghịch, chạy theo tinh thần thế tục, gây chia rẽ, tạo bất ḥa, v.v...  Nhưng Đức Cố Giáo Hoàng vẫn tin tưởng nói với toàn dân Chúa: “Các con đừng sợ.”

 

            “Các con đừng sợ!” cũng là ư Chúa nói với các môn đệ, những người làm việc tông đồ. Thân phận của những người làm việc tông đồ thường là thân phận bi đát, thân phận hẩm hiu, thân phận bị bách hại. Thân phận của tiên tri Giêrêmia, trong bài đọc I, cũng bị “tố cáo” sẽ bị “lừa dối” và bị “trả thù” (Jer 20:10). Giêrêmia đă trải qua bao khổ cực gian truân, đến nỗi Giêrêmia phải thốt lên: “Chúa dụ dỗ/gạt con” (Jer. 20:7). Số phận tông đồ sẽ không có ǵ khác hơn là sự chết. Chính Chúa Giêsu, đă làm gương trong lănh vực này. Người đă chết, chết cho những người ḿnh yêu, chết cho Nước Chúa. Và chắc hẳn một điều là: “Tôi tớ không trọng hơn chủ. Nếu họ đă bắt Thầy, th́ họ cũng sẽ bắt bớ các con” (Gioan 15:20). V́ thế, người làm việc tông đồ sẽ bị chết, chết muôn h́nh vạn trạng. Chết v́ đối lực bên ngoài, chết v́ đối lực bên trong. Các linh mục tu sĩ ngày nay đang bị bách hại cách này cách kia! Bách hại bởi thế lực bên ngoài, bắt hại bởi thế lực bên trong (con cái trong nhà!). Không phải chỉ những người trong bậc tu tŕ mới làm việc tông đồ. Nhưng việc tông đồ là việc của mỗi người tín hữu Chúa. Tín hữu cũng đang bị bách hại cách này cách kia. Bách hại bởi thế lực bên ngoài, bách hại bởi thế lực bên trong (anh chị em tín hữu với nhau!). Nhưng lời Chúa vẫn nói với chúng ta: “Các con đừng sợ!”

 

            Không phải v́ sợ bách hại mà chúng ta không làm việc tông đồ. “Các con đừng sợ!” Mỗi người tùy theo nếp sống (gia đ́nh, độc thân, tu tŕ), đều có nhiệm vụ làm việc tông đồ trong hoàn cảnh riêng. Xin Chúa cho mỗi người (giáo dân, tu sĩ, giáo sĩ), các ơn lành cần thiết của Chúa, để mỗi người chu toàn việc tông đồ của ḿnh. Xin Chúa cho mỗi người nghe rơ lời Chúa: “Các con đừng sợ.” Cho dầu phải gặp nhiều đối lực, nhưng “hăy can đảm,” và “đừng sợ,” v́ “cửa hỏa ngục cũng không thắng được” (Mt 16:18b), và hăy luôn nhớ lời Chúa hứa: “Ta ở với các con mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28:20b) và “ơn Ta đủ cho con” (2 Cor 12:9).

 

            “Các con đừng sợ!” cũng là lời Chúa nói với tất cả mọi người trong Giáo xứ Thánh Tôma Aquinô hiện nay của chúng ta. Chúng ta đang trong thời gian chuẩn bị đóng cửa Nhà Thờ Thánh Tôma Aquinô để di chuyển về Nhà Thờ Chúa Phục Sinh đầu tháng 7 này. Về Nhà Thờ Chúa Phục Sinh là một điều tốt, bởi v́ chúng ta sẽ có cơ sở rộng răi khang trang hơn để chúng ta thờ phượng Chúa trong phong tục tập quán riêng của chúng ta, trong tiếng mẹ đẻ của chúng ta, thờ phượng trong tự do, không sợ hăi. NHƯNG kèm theo đó, cũng có một số người sợ rằng về chỗ mới này chi phí sẽ nhiều hơn, về chỗ mới này chúng ta sẽ không kham nổi. Chúa nói: “Các con đừng sợ!” Tại sao chúng ta phải sợ? Có sợ chăng là sợ chính con người chúng ta! Có sợ chăng là sợ chính chúng ta không sẵn sàng hy sinh đóng góp hơn một chút cho Giáo xứ! Có sợ chăng là sợ chúng ta không bằng ḷng hy sinh đóng góp cho Nước Chúa! Chúng ta thử nh́n chung quanh, bao nhiêu Giáo xứ khác phải đóng cửa để nhập lại với nhau cho hội đủ trên dưới 1200 gia đ́nh. Trong lúc đó, chúng ta với con số chưa đầy 350 gia đ́nh được nghiễm nhiên đi vào Nhà Thờ Chúa Phục Sinh, Nhà Thờ duy nhất trên thế giới xây theo dạng ṿng cung (parabola ). Đi vào Nhà Thờ này, chúng ta được yêu cầu chỉ đóng góp bằng một nửa của 350 gia đ́nh đă thuộc Giáo xứ trước đó mà họ phải đau buồn ra đi để nhập vào Giáo xứ Thánh Gioan Tẩy Giả. Thêm vào đó, chúng ta hăy nh́n về anh chị em Công Giáo Việt Nam chúng ta tại Quận Cam (Orange County ) bên California, họ dư của thừa người, nhưng họ không được phép xây một Nhà Thờ riêng; họ phải chung với các sắc dân khác về nơi thờ phượng, thời giờ thờ phượng phải bị giới hạn trong ṿng 1 giờ hay 1 giờ rưỡi. C̣n ở đây, trong Giáo xứ Chúa Phục Sinh (kể từ 1/7 trở đi), chúng ta có toàn quyền sử dụng Nhà Thờ bao lâu chúng ta muốn.  “Các con đừng sợ!” Có sợ chăng là sợ chính chúng ta không dám hy sinh, không dám sẵn sàng cho Giáo xứ, cho ích chung, cho Nước Chúa! Hăy nhớ: “Ơn Ta đủ cho con!” (2 Cor 12:9), chúng ta có sẵn sàng cộng tác với ơn Chúa hay không? Nếu cộng tác, th́ “Các con đừng sợ!”

 

            Cuộc đời dương thế, cuối cùng kẻ trước người sau sẽ giă từ nơi tạm trú này để bước vào cơi vĩnh hằng. Không ai thoát khỏi ngưỡng cửa sự chết. Chính Chúa Giêsu, mang phận người, cũng đă chết, để qua cái chết, Người về cùng Cha trong cơi vĩnh hằng. Để chuẩn bị cho chuyến đi vào cơi vĩnh hằng, Chúa Giêsu căn dặn chúng ta: “Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn. Các con hăy sợ Đấng có thể ném cả xác lẫn hồn xuống địa ngục” (Mt 10:28). Những ǵ là hành trang cho chuyến ra đi này? Những ǵ là cần thiết cho phần rỗi linh hồn chúng ta?

            - Phải chăng là yêu thương hiệp nhất? Chúng ta đă thực sự yêu thương hiệp nhất chưa? trong gia đ́nh? trong Giáo xứ? hay là chúng ta chỉ thấy chia rẽ? hoặc chúng ta chỉ thấy nói hành nói tỏi?

            - Phải chăng là làm việc bác ái? Chúng ta đă giúp người nghèo quanh chúng ta chưa? Biết bao lần chúng ta khước từ giúp người nghèo?

            - Phải chăng là hy sinh đóng góp để Giáo xứ được tồn tại và phát triển (Giáo Lư Công Giáo #2043.3; Giáo Luật #222.1)? Chúng ta có ư thức được trách nhiệm đối với Hội Thánh địa phương không? Chúng ta đă chu toàn phần này chưa? hay rồi chúng ta chỉ than van trách móc về việc đóng góp? Biết bao nhiêu người nghĩ rằng sức khỏe, tiền của là do tài riêng của họ. Thực ra họ đă quên nguồn đầu tiên ban cho chúng ta những phần đó: chính là Chúa. Ví dụ cụ thể để chúng ta hiểu hơn điểm này: một em 3 tuổi mỗi ngày được mẹ cho 50 xu hay 1 đồng. Em cất giữ trong con heo đất. Đến 4 hay 5 tuổi, em bé đập con heo đất ra, lấy $20 đồng cho mẹ trong ngày Hiền mẫu, nói rằng: “Đây là tiền riêng của con, con cho mẹ trong ngày Hiền mẫu!” Chính em đă quên rằng tiền riêng của em thu tích trong 1 hay 2 năm vừa qua chính là của mẹ cho em. Chúng ta, tựa như em bé đó, chúng ta nghĩ rằng sức khỏe, tài năng, của cải là của riêng chúng ta tạo được, chúng quên nguồn đầu tiên từ Chúa ban. Nếu chúng ta không có sự sống, nếu chúng ta không có sức khỏe, nếu chúng ta không có... làm sao chúng ta nói được là chúng ta tạo được?... Chúng ta có ư thức được trách nhiệm đối với Hội Thánh địa phương không? Hăy nhớ rằng: chúng ta đong đấu nào, chúng ta sẽ được đong lại bằng đấu ấy (x. Mc 4:24).

 

Chúng ta đă có đầy đủ những hành trang trên đây chưa? Nếu chưa, th́ chúng ta hăy sợ! Một khi đă sợ, th́ chúng ta cần phải làm ǵ? Câu hỏi này dành riêng cho mỗi người trả lời.

 

            Hôm nay cũng là ngày Thân Phụ (Father’s Day ). Chúng ta hăy cầu nguyện cho những người làm cha: cha thiêng liêng, cha phần xác. Xin Chúa cho họ “không sợ,” để họ trở nên gương sáng cho con cái trong lối sống đạo, “không sợ” làm nhân chứng cho Chúa, “không sợ” đứng lên cho sự thật, để mai ngày tất cả được về cùng Cha Trên Trời.

 

            “Các con đừng sợ,” lời Cha:

 

            Trở nên nhân chứng muôn nhà mọi nơi

 

            Ra đi góc biển chân trời

 

            Mai sau đoàn tụ muôn đời thiên cung

 

 

 Lm. Phêrô Vơ Tá Đề, SVD