Suy Niệm Lời Chúa:  Lễ Thánh Gioan Tẩy Giả

 

            Ơn gọi của thánh Gioan Tẩy Giả rất đặc biệt. Bài đọc I hôm nay (Is 49:1-6) áp dụng cho Gioan Tẩy Giả như sau: “Chúa đă kêu gọi tôi từ khi tôi c̣n trong ḷng mẹ, đă nhớ đến tôi khi tôi c̣n trong bụng mẹ” (c. 1). Ngay khi c̣n trong bụng mẹ (Isave), Gioan Tẩy Giả đă nhảy mừng khi Mẹ Maria đến thăm chị họ của ḿnh là bà Isave (Lc 1:44).

 

            Việc Gioan được thụ thai cũng khác thường. Giacaria và Isave đă cao niên. Giacaria, thuộc hàng tư tế, theo phiên ḿnh tế lễ trước bàn thờ Chúa, đă được thiên thần Chúa hiện ra báo tin sự ra đời của Gioan. Hơi hoài nghi, v́ nghĩ ḿnh đă già, nên      Giacaria bị câm từ đó cho đến khi Gioan ra đời. Bà con, hàng xóm đều ngạc nhiên và tự hỏi: rồi đây con trẻ này (Gioan) sẽ ra sao, v́ bàn tay Chúa ở cùng trẻ này (Lc 1:66).

 

            Cuộc đời của Gioan là rao giảng việc sám hối. Gioan làm phép rửa tại sông Giođan (Lc 3:3). Cũng chính nơi gịng sông này Chúa Giêsu đă đến để Gioan làm phép rửa cho Người. (Lc 3:21).

 

            Gioan biết ḿnh chỉ là tiếng kêu trong sa mạc, mời gọi dân chúng dọn đường cho Chúa Cứu Thế đến. Gioan khiêm nhường: “Tôi không đáng cởi giây giày cho Người” (Lc 3:16b) và chấp nhận: “Tôi phải lu mờ đi, để Người nổi bật lên” (Ga 3:30).

 

            Nh́n vào cuộc đời Gioan, chúng ta học được ǵ? Chúng ta có cảm thấy được Chúa yêu thương và kêu gọi ngay trong ḷng mẹ hay không? Mỗi người đều được Chúa mời gọi để sống chính danh là Kitô hữu tùy theo đấng bậc và hoàn cảnh riêng. Chúng ta học được ǵ nơi thánh Gioan nữa? Chúng ta có để Chúa nổi bật lên và phần chúng ta cần phải lu mờ đi như thánh Gioan? Chúng ta có học được gương khiêm nhường nơi thánh Gioan? Khiêm nhường là nhận chân sự thật: có nói có; không nói không. Không nên đặt điều thêm bớt, không nên vu khống cho người khác, không nên khoe khoang khoác lác về cái “tôi” của ḿnh. 

 

            Nguyện xin Chúa, qua sự bầu cử của thánh Gioan Tẩy Giả, cho chúng con mỗi người sống đúng bậc của ḿnh: Cha Xứ, Cha Phó, HĐGX, và toàn thể Giáo dân, hầu chúng con có thể để Chúa lớn lên trong tâm hồn mỗi người, trong gia đ́nh và trong Giáo Xứ. Xin cho mỗi người biết khiêm hạ để phục vụ Chúa qua tha nhân, mang lại bầu khí tươi vui, đầm ấm, và b́nh an cho gia đ́nh cũng như Giáo Xứ.

 

 

            (Lm Phêrô Vơ Tá Đề, SVD)

 

Thùng Rỗng Kêu To: Đại Vương Nói Khoác
            Công Tôn Long thích nói khoác, lần nọ nh́n thấy Triệu Văn Vương th́ lại nói khoác là câu được rất nhiều con ba ba.  Văn Vương nói: “Ba ba ở Nam Hải tôi chưa thấy qua bao giờ, chỉ muốn lấy các chuyện đă qua bên nước Triệu kể cho anh nghe:

 

Tôi đi đến Trấn Dương, ở đó có hai đứa bé, một đứa tên là Xa Lư và một đứa tên là Tả Bá. Một lần nọ, chúng nó đang chọc ghẹo nhau bên biển Bột Hải, vừa mới bắt đầu th́ có một đàn đại bàng bay đến, Xa Lư bèn đi vào trong biển bắt đại bàng, vừa đưa tay ra liền bắt được, nơi sâu nhất của biển Bột Hải cũng chỉ ngang ống chân của Tả Bá, không có ǵ để nhốt đại bàng, bèn thuận tay lấy khăn tay của Tả Bá nhốt đại bàng. Tả Bá nổi giận đánh nhau với Xa Lư rất lâu. Sau đó mẹ của Xa Lư thấy được, đem Xa lư đi về, Tả Bá ôm ngọn núi Thái Hành Sơn ném Xa Lư, nhưng lại ném vào trong con mắt của mẹ Xa Lư, mẹ của Xa Lư chỉ cảm thấy con mắt mờ mờ chút xíu, giống như bị hạt bụi bay vào, bèn dùng tay ṿ nát và ném về phía Tây Bắc, do đó mà Thái Hành sơn bị bể, tất cả các cục đá ấy bây giờ biến thành núi Hằng Sơn, không phải anh cũng nh́n thấy đó hay sao ?”

 

Công Tôn Long nghe xong giữa khoảnh khắc ấy th́ nhụt chí, chỉ biết cáo từ. Học tṛ ông ta thấy vậy th́ nói: “X́, thầy thường ăn to nói lớn khoác lác với người ta, sao lại v́ nói khoác mà cảm thấy lúng túng vậy hử?” 

 

(Ngăi Tử tạp thuyết)

 

 Suy tư:

 

            Người ta nói: thùng rỗng kêu to. Thùng càng to th́ tiếng kêu càng lớn và càng điếc tai nhức óc người khác hơn. Người nói khoác th́ trong bụng trong đầu không có ǵ cả, cho nên khi họ nói ra th́ toàn là chuyện trên trời dưới đất, chuyện không có nói cho có, chuyện nhỏ th́ nói thành chuyện lớn để khoe khoang cái “hiểu biết” của ḿnh.

 

Cũng có một vài người Kitô hữu thích phô bày cái t́nh thương của ḿnh dành cho mọi người:

 

- Họ nói tôi rất yêu mến Giáo Hội, nhưng đem chuyện Giáo Hội ra cho bàn dân thiên hạ sỉ vả Giáo Hội.

 

- Họ nói tôi rất yêu người, nhưng cứ đem chuyện của người mà họ yêu mến ra làm tṛ cười cho người khác.

 

- Họ nói tôi muốn Giáo Hội Chúa tốt đẹp hơn, nhưng thay v́ ở lại trong thuyền Giáo Hội để cùng nhau sửa sang, th́ họ lại nhảy ra ngoài thuyền hợp tác với những người ghét Giáo Hội đóng đinh Giáo Hội.

 

Công Tôn Long thấy Triệu Văn Vương khoác lác quá cũng cảm thấy ḿnh bị nhụt chí, vậy là ông ta cũng c̣n chút lương tâm để thấy thẹn với ḿnh.

 

Chúng ta càng hổ thẹn hơn nữa khi tự hào ḿnh là con cái của Chúa, mà cứ khoác lác như cái thùng rỗng kêu to làm khó chịu mọi người.        (Lm Giuse Maria Nhân Tài, csjb)