Suy Niệm Lời Chúa: Truyền Giáo (Lc 10:1-12.17-20)

 

            Trong bài Phúc Âm hôm nay Chúa bảo các môn đệ cầu nguyện cho việc truyền giáo: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt th́ ít; vậy các con hăy xin chủ ruộng sai thợ đến gặt lúa của Người” (Lc 10:2). Lệnh này Chúa đă truyền cho các môn đệ ngày xưa. Lệnh này cũng áp dụng cho các môn đệ ngày nay, là chính mỗi người chúng ta, cụ thể hơn trong đại gia đ́nh Giáo Xứ Chúa Phục Sinh thuộc thành phố St. Louis, Missouri.

 

            Thử hỏi, chúng ta đă cầu nguyện cho việc    truyền giáo hay chưa? Cầu nguyện là việc tiên khởi chúng ta, từ nhỏ đến lớn, ai cũng có thể làm để góp phần vào công việc truyền giáo. Ai đă làm, xin tiếp tục. Ai chưa làm, xin bắt đầu. Đó là lănh vực thiêng liêng.

 

            Thứ đến, cũng quan trọng không kém, đó là đóng góp vật chất cho việc truyền giáo. Chúa bảo các môn đệ: “đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép” (Lc 10:4) v́ đó là bổn phận của những người đă, đang, và sẽ được nghe Tin Mừng; họ phải lo lắng phần vật chất cho các môn đệ.

 

            Áp dụng vào hoàn cảnh ngày nay, chúng ta cũng cần xét lại vấn đề đóng góp vật chất này. Môi người thuộc về Giáo Xứ có bổn phận đóng góp để Giáo Xứ tồn tại (x. Giáo Lư Công Giáo # 2043.3; Giáo Luật #222.1). Trong cuộc họp 22/5/2005 tại Nhà Thờ cũ, St. Thomas of Aquin, ai nấy đồng ḷng hứa trước mặt Chúa và cộng đoàn là mỗi gia đ́nh sẽ đóng từ $20 đến $25 mỗi tuần khi bước sang Nhà Thờ mới, Giáo Xứ Chúa Phục Sinh. Đây là dịp để chúng ta tự vấn, thử xem chúng ta đă thực hiện được đến mức nào? Thêm vào đó, Chúa Nhật tuần trước (1/7/07), Ban Tài Chánh đă tŕnh bày t́nh trạng Giáo Xứ hiện nay, và cần sự tiếp tay của mọi người: đóng góp vật chất (dùng b́ thư), đóng góp công sức vào mỗi Thứ Bảy để tu bổ chỉnh trang lại Nhà Thờ và cơ sở của Giáo Xứ. Liệu rồi, đây cũng chỉ là “tiếng kêu trong sa mạc” hay sao? Đă đến lúc chúng ta cần thay đổi; thay v́ “đầu môi chót lưỡi” (x. 1 Ga 3:18a), chúng ta hăy bắt tay vào việc làm, đó là một cách yêu thương nhau  (x. 1 Ga 3:18b). Đă đến lúc cần loại bỏ những tranh tụng, cao thấp, hơn thua, thắng bại, và những lời đầu môi chót lưỡi, để chúng ta hợp nhất và xây dựng Giáo Xứ.  Được như thế, chúng ta sẽ tránh được t́nh trạng mà Phúc Âm hôm nay đề cập: “Cả đến bụi đất thành các ngươi dính vào chân chúng tôi, chúng tôi cũng xin phủi trả lại các ngươi” (Lc 10:10; x. 9:5).

 

            Xin chân thành cám ơn tất cả quư vị đă sốt sắng và trung thành hỗ trợ Giáo Xứ từ trước đến nay, cả tinh thần - câu nguyện - lẫn vật chất.       Đó là việc truyền giáo trong hoàn cảnh riêng. Nguyện xin Chúa chúc lành cho tất cả.           

 

                        Lm Phêrô Vơ Tá Đề, SVD

 

TRANH CAO LUẬN THẤP

 

Lông mày, mắt, mũi, miệng đều là các khí quan trên thân thể con người, thiếu một cái không được.

 

Nhưng một hôm, miệng nói với mũi:“Công lao lớn th́ ở vị trí trên, công lao nhỏ th́ ở vị trí dưới, đó là chuyện thường t́nh xưa nay, anh có công đức ǵ mà vị trí lại ở trên tôi chứ?”

 

Mũi nói: “Tôi ngửi thức ăn để biết mùi hôi mùi thơm, sau đó th́ đưa anh ăn, do đó mà vị trí ở trên anh. Tôi muốn nghe anh nói ra anh có tài năng ǵ?”

 

Miệng trả lời: “Trong ḷng muốn nói th́ trước hết phải dùng miệng, đọc sách, đọc sử, đọc văn chương, ăn hết cao lương mỹ vị trên thế giới, bày tỏ trần t́nh dâng thiên vương.”

 

Mũi không phục, tranh luận: “Không nên cười mũi không có bản lĩnh, biết mùi hôi mùi thơm là đầu mũi; nếu đầu mũi không có thở th́ văn chương cái thế coi như tiêu đời,” lại nói với mắt: “Tại sao hiền huynh ở phía trên tôi?”

 

Mắt trả lời: “Tôi có thể nh́n thiện ác, nh́n đông tây, công lao không nhỏ, do đó mà vị trí ở trên anh, có bài thơ để chứng minh: [thu ba trong suốt rất phân minh, biết sách biết bảo biết vàng bạc; người thế không cùng đi với tôi, thanh thiên bạch nhật đi không thành].”

 

Miệng xen vào nói: “Vậy th́ tại sao lông mày lại ở                                                            rất cao trên chúng tôi?”

 

Lông mày biện đáp: “Đừng nói cặp lông mày không có công lao, xưa nay tổ tiên tôi ở trên; nếu đem lông mày đặt bên dưới th́ tướng mạo ra cái dáng ǵ?”

 

Mũi nói: “Tranh công lao với anh không thể so sánh như thế.”

 

Mọi người huyên náo cả lên, lỗ tai lấy lời ngọt khuyên bảo: “[Sách Lỗ] dạy chúng ta rằng: quân tử không nên tranh công; có câu tục ngữ nói như thế này: [Tôi từ nhỏ đă phân hai bên, sẽ hợp với đầu người gửi thân này; khuyên quân tử nghỉ, đừng tranh chấp lớn và nhỏ, chư vị đều là người phía trước]”

 

(Hoa diên thú lạc đàm tiếu tửu lịnh)

 

 

 Suy tư: Ở đời, những người háo thắng hễ làm được việc ǵ th́ thích tranh công với người khác, ai cũng muốn công trạng của ḿnh phải to phải lớn hơn người khác, đôi lúc cái công chẳng bao nhiêu, nhưng v́ tham lam, v́ ghen ghét, v́ kiêu ngạo mà quyết giành phần thắng về ḿnh, loạn là do đó mà ra.

 

Không một người nào được Thiên Chúa tạo dựng mà trở thành vô dụng, chỉ có những người không muốn ḿnh trở thành người hữu ích mà thôi. Những người không muốn ḿnh có ích cho tha nhân th́ thường tranh công kể sức với người khác. Mọi bộ phận trên thân thể đều có ích. Người quân tử biết ḿnh biết ta nên không muốn tranh luận công cao công thấp, trái lại họ làm hết khả năng của ḿnh để trở thành người có ích cho xă hội và cho mọi người.

 

Không phải ngẫu nhiên mà con người ta có hai con mắt, một cái miệng, hai lỗ tai và một lỗ mũi nhưng có hai lỗ, tất cả đều do thượng trí của Thiên Chúa sắp đặt. Không phải ngẫu nhiên mà chúng ta hiện diện trên đời, nhưng là do t́nh yêu và khôn ngoan thượng trí của Thiên Chúa an bài, không phải để tranh công cao thấp, nhưng là để hiệp nhất và nh́n nhận giá trị của nhau.

 

            Lm Giuse Maria Nhân Tài, csjb (Vietcatholic.net)