Chúa Nhật 16 Thường Niên B
Gr 23:1-6; Ep 2:13-18; Mc 6: 30-34
Khi c̣n tại thế, Chúa Giê-su dạy các tông đồ về sự cần thiết của việc làm, và dạy họ cầu xin Thiên Chúa thánh hoá công việc họ làm. Sách Sáng Thế ghi lại là sau khi A-đam và E-và phạm tội, Chúa truyền cho họ phải làm việc đổ mồ hôi mới có mà ăn. Trong thế giới hiện tại và trong xă hội ta đang sống, ta cần làm việc để nuôi thân và hộ đỡ gia đ́nh. Ta bị g̣ bó vào giờ làm việc trong sở làm. Tuy nhiên nếu lúc nào ta cũng làm việc, và coi việc làm như là cùng đích và cứu cánh là sa vào thuyết duy vật. Thuyết duy vật coi con người là dụng cụ sản xuất, và đánh giá con người theo năng lượng sản xuất.
Trong Phúc âm hôm nay Chúa c̣n dạy: Sau khi các tông đồ thuật lại mọi việc các ông đă làm, và mọi điều các ông đă dạy, Người bảo các ông hăy lui vào nơi vắng vẻ để nghỉ ngơi một chút (Mc 6:31). Và rồi Chúa Giê-su và các tông đồ xuống thuyền chèo vào nơi thanh vắng. Áp dụng lời Chúa dạy, ta cần t́m thời giờ nghỉ ngơi để duy tŕ mức độ thăng bằng trong cuộc sống. Việc nghỉ ngơi không có nghiă là việc mất thời giờ. Việc nghỉ ngơi đă được Thiên Chúa chúc phúc trong Phúc Âm hôm nay. Sách Sáng Thế cũng ghi lại : Thiên Chúa tạo dựng vũ trụ trong sáu ngày, và Thiên Chúa ban phúc lành cho ngày thứ bảy và thánh hoá ngày đó, v́ ngày đó Người đă nghỉ ngơi, ngưng làm mọi công việc sáng tạo (St 2:3). Khi Chúa Giê-su sống lại vào ngày thứ nhất trong tuần, đạo mới là đạo Ki-tô giáo đă dùng ngày thứ nhất trong tuần để nghỉ ngơi, để thờ phượng và cảm tạ Chúa thay v́ ngày thứ bảy.
Có bao giờ bạn cảm thấy dù bận rộn việc làm, dù ở giữa gia đ́nh có cha mẹ, anh chị em và bạn hữu.. mà ta vẫn cảm thấy tâm hồn trống rỗng? Và ai có thể lấp đầy sự trống rỗng trong tâm hồn? Như Chúa khuyên các tông đồ cần t́m sự yên tĩnh, t́m bầu khí thinh lặng để ở một ḿnh với Chúa, và để có thể lắng nghe tiếng Chúa. Chúa thường nói với ta trong thinh lặng. Và chỉ trong thinh lặng người ta mới có thể dễ dàng nghe tiếng Chúa. Tại xứ này nhiều người phải làm ngày Chúa nhật v́ sở làm đ̣i hỏi. Trường hợp đó ta cần t́m nghỉ bù vào ngày khác để dành thời giờ cho Chúa, cho gia đ́nh và cho chính ḿnh.
Thống kê trong cuốn sách Future Shock của Alvin Tofler có nhận định trung b́nh một người Mỹ cuối thế kỷ 20 thâu nhận từ mười tới hai mươi ngàn tiếng nói mỗi ngày từ báo chí, truyền thanh, truyền h́nh. Ngoài ra mỗi ngày họ c̣n nghe truyền thanh chừng 70 phút, và coi truyền h́nh hàng giờ, và c̣n nhiều hơn nữa vào cuối tuần.
Hôm nay mỗi người nên tự hỏi xem ḿnh đă dành cho Chúa được bao nhiêu thời giờ vào việc cầu nguyện và thờ phượng? Không những giáo sĩ mà cả giáo dân, mỗi người phải biết t́m những nơi thanh vắng, để tĩnh tâm, cầu nguyện, đặt ḿnh dưới sự hiện diện của Chúa. Hôm nay ta tụ họp trong nhà thờ để dâng thánh lễ thờ phượng Chúa, để lắng nghe tiếng Chúa. Ta cùng suy niệm về mầu nhiệm nhập thể, cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa đă có ảnh hưởng đến đời sống và hành động của ta như thế nào? Thánh lễ ngày Chúa Nhật phải là trung tâm điểm của đời sống người công giáo. Nói như vậy có nghĩa là cả tuần ta bận rộn với công ăn việc làm. Cuối tuần ta đến nhà thờ để được bổ dưỡng và tăng sức bằng lời Chúa và Ḿnh thánh Chúa, và để nâng đỡ đức tin của lẫn nhau. Cuối tuần khi ta kiệt sức v́ công ăn viêc làm, ta lại đến nhà Thờ để được bồi bổ sức mạnh tinh thần và sức mạnh thiêng liêng.
NS Dân Chúa Mỹ Châu
Lm. Trần B́nh Trọng, USA
(trích vietcatholic.net)