Suy Niệm Lời Chúa: “Phù vân, mọi sự phù vân”

 

            Sống trên đời ai cũng cần của cải vật chất. Không tiền của, con người sẽ gặp khó khăn trong cuộc sống. “Có tiền mua tiên cũng được” như cha ông chúng ta vẫn nói. Gần đây, “tiền là tiên, là Phật; là sức bật của tuổi trẻ; là sức khỏe của tuổi già; là cái đà danh vọng; là cái lọng che thân; là cái cân công lư…” Xă hội ngày nay thường đánh giá con người qua tiền bạc, qua của cải trần gian. Đó là thực tế không mấy tích cực. Chúa biết thế lực của đồng tiền, nên chính Ngài đă cảnh cáo: “Các con không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của được” (Mt 6:24b). Thánh Phaolô nói cho Timôtê biết: “Ham mê tiền bạc là căn nguyên mọi sự dữ” (1 Tim 6:10).

 

            Thế lực đồng tiền, của cải vật chất rất mạnh, con người đầu tắt mặt tối cũng chỉ tiền bạc của cải.  Nhưng làm sao sử dụng tiền bạc của cải theo mục đích tốt mới là quan trọng. Tiền bạc có thể trở thành “một đầy tớ tốt,” nghĩa là ḿnh điều khiển được tiền bạc và dùng vào những việc tốt: sinh sống trong gia đ́nh, làm việc bác ái, công đức.  Tiền bạc cũng có thể trở thành “một ông chủ xấu,” nghĩa là ḿnh trở thành nô lệ cho tiền bạc, ngày đêm sớm tối chỉ đặt sức lực vào kiếm tiền kiếm bạc, không c̣n nghĩ ǵ khác, hoặc ḿnh cũng có thể trở thành đầy tớ cho đam mê sinh ra bởi tiền bạc: chẳng hạn, ham mê bài bạc, đỏ đen—suốt tuần đi làm cực nhọc, nhưng cuối tuần tiền bạc được đem đốt trong các casinos…

 

            Tiền bạc là phương tiện cho ta sinh sống và làm việc bác ái. Đến lúc nhắm mắt xuôi tay, chúng ta không mang theo được. Tiền bạc thiêng liêng: giữ các giới răn Chúa, làm việc bác ái, hy sinh, hăm ḿnh, v.v… đó là tiền bạc chúng ta có thể mang theo lúc nhắm mắt xuôi tay.

 

            Nếu chúng ta chỉ cậy dựa vào tiền bạc của cải vật chất, đâu là tiền bạc thiêng liêng khi chúng ta ĺa trần gian này? Con người không ăn đời ở kiếp trên cơi đời tạm này. Kẻ trước người sau sẽ ra đi, nhưng không biết lúc nào. Hăy lắng nghe Chúa nói: “Hỡi kẻ ngu dại, đêm nay người ta sẽ đ̣i linh hồn ngươi, thế th́ những của ngươi tích trữ sẽ để lại cho ai?” (Lc 12: 20). Sách Giảng Viên hôm nay cũng cho chúng ta biết: “Phù vân mọi sự phù vân” (Gv 1:2). Của cải trần gian chóng qua.

 

            Xin Chúa cho chúng ta biết dùng của cải tiền bạc Chúa ban một cách chính đáng, tốt lành, hầu mưu ích cho ḿnh và tha nhân. Amen.

 

  KIỆU PHU RA GIÁ

 

            Có một lăo gia bỏ tiền ra để mua một chức quan nhỏ, rồi từ chức đạo viên thăng lên đến chức quan lớn ở địa phương, đều là do công lao sức mạnh của nén bạc đồng tiền mà được như thế.

 

            Một hôm, ông ta thuê được người khiêng kiệu mới, hỏi hắn ta tiền công một tháng là bao nhiêu, người ấy đáp: “Nếu chỉ có khiêng đại nhân mà đại nhân mặc quần áo thường phục, th́ tiền công không cần so đo. Nếu khiêng đại nhân mà đại nhân mặc áo nhà quan để đi thăm bạn bè khách khứa, th́ mỗi tháng phải là mười lượng bạc,” đại quan không hiểu ǵ cả nên tạm thời lưu dụng hắn.

 

            Có người hỏi người khiêng kiệu “Áo thường và áo quan th́ có ǵ là khác biệt ?” Người khiêng kiệu trả lời: “Xương của ông ta th́ nhẹ, nếu mặc áo thường, tôi khiêng ông ta nhẹ hều à, cho nên tiền công không cần so đo. Nếu ông ta mặc áo quan, th́ sức nặng của cái măo chuồn chuồn, của hoa đuôi (đồ trang sức trên đầu), trân châu của ông ta, lại c̣n có rất nhiều bạc nén tiền đồng mà tôi chưa biết nữa, đó không phải là tôi khiêng một kiệu tiền bạc hay sao ? Nếu số lượng này đè trên vai tôi, th́ tại sao không đ̣i ông ta trả mười lượng bạc tiền công?”

 

(Yết hậu ngữ)

 

Suy tư: Ở đời cái ǵ cũng có cái giá của nó.

 

            1. Có những cái giá như sau:

 

            Giá của người bị bán làm nô lệ, giá của người bị bán làm vợ người nước ngoài, giá của trẻ em bị bán làm nô lệ t́nh dục, giá của người bán thân nuôi miệng.v.v...các loại giá này cao thấp th́ tùy mặt hàng, nhưng chắc chắn là rẽ hơn con chó kiểng, con mèo kiểng của người giàu có.

 

            2. Cái giá của người giàu có như sau:

 

Giá của việc ăn chơi trác táng: mang bệnh vào thân.

 

Giá của việc có vợ bé bồ nhí: gia đ́nh tan hoang.

 

Giá của việc thích chơi trội chơi nổi: mất danh dự.

 

Giá của việc tham nhũng: ở tù...

 

Giá của việc bốc lột dân nghèo: mất cả tính người.

 

            Và càng cao danh vọng, chức quyền, tiền bạc th́ giá càng nặng, nặng hơn cả ông quan và vàng bạc áo măo cân đai của ông trên vai người khiêng kiệu nữa đó, và bởi v́ nó quá nặng nên không thể khiêng lên trời được, chỉ có một việc là rơi xuống hỏa ngục mà thôi.

 

Ai có tai th́ hăy nghe, để tự ḿnh sửa đổi giá lại, bằng không th́ hối không kịp đấy!

 

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb (Vietcatholic.net)