Kn 2:12,17-20; Gc 3:16-4:3; Mc 9:29-36
Trong Thánh kinh Cựu Ước, nhiều lời tiên tri về Đấng Cứu Thế có đề cập đến một vương quốc phổ quát có tính cách hoàn cầu. Theo lời các tiên tri, th́ đến một giai đoạn nào đó, tất cả các dân tộc đều phải qui phục ḍng dơi Đa-vít, và Giê-ru-sa-lem sẽ trở nên như nam châm lôi kéo các dân tộc. Tuy nhiên, các tiên tri nói về một vương quốc thiêng liêng mà Đấng Cứu Thế sẽ thiết lập. C̣n các tông đồ th́ lại coi đó là ám chỉ về một vương quốc trần thế.
V́ thế, hôm nay họ bị cám dỗ để thần tượng hoá ḿnh và t́m kiếm vinh danh cho ḿnh. Trong Phúc Âm họ tranh luận với nhau xem ai sẽ là người quan trọng nhất trong vương quốc của Chúa. Khi Chúa Giê-su tiên báo về cuộc khổ nạn, tử h́nh và phục sinh của Người, các tông đồ vẫn không nhận thức được ư nghĩa của lời Người giảng dạy. Họ vẫn c̣n mang quan niệm trần tục về Đấng Cứu Thế. Họ vẫn c̣n nuôi hy vọng Đấng Cứu Thế sẽ thiết lập một vương quốc trần gian, giàu có và hùng mạnh, để giải thoát dân tộc họ khỏi ách nô lệ ngoại bang, và thiết lập một vương quốc hoàn cầu.
Để loại trừ cái quan niệm sai lầm về Đấng Cứu Thế, Chúa Giê-su lập tức triệt hạ cái tính tự kiêu tự đại của họ, bằng cách dạy họ về đức khiêm tốn Ai muốn làm lớn nhất, th́ hăy tự làm người rối hết, và làm đày tớ mọi người (Mc 9:35). Theo lời Chúa dạy th́ tính tự kiêu tự đại là một nết xấu mà người môn đệ Chúa phải xa tránh và loại trừ để luyện tập nhân đức khiêm tốn. Một vài hậu quả của tính tự kiêu mà ta đọc thấy trong Thánh Kinh là các thần dữ, v́ không vâng lời phụng sự Thiên Chúa, nên đă bị đày ải xuống âm phủ. A-dong và E-và đă bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng, cũng v́ nghĩ rằng ḿnh có thể trở nên ngang hàng với Thiên Chúa, nếu ăn trái cấm. Phúc Âm hôm nay cũng đưa ra cái h́nh ảnh của trẻ em để dạy ta bài học về đức khiêm tốn. Ta biết những đặc tính của con trẻ là tín nhiệm, đơn sơ và chân thành. Trẻ con thường không có tham vọng và không tự phụ. Nếu phân tích, ta thấy người khiêm tốn có nhiều đức tính của trẻ con. Người khiêm tốn là ngựi biết nhận ra ḿnh yếu hèn, tội lỗi và tuỳ thuộc vào Chúa trong mọi sự, và hành động theo sự xác tín của ḿnh, không giả tạo, không đóng kịch. Người khiêm tốn là người ư thức về quyền năng cao cả và khôn ngoan của Thiên Chúa và đồng thời ư thức được bản chất chóng qua của những sự vật trần thế. Và bởi v́ họ ư thức được những thực trạng như vậy, cho nên họ không t́m vinh dự cho ḿnh.
Chính Chúa Cứu Thế đến để dạy ta bài học khiêm tốn. Người là Thiên Chúa nhưng đă hạ ḿnh xuống mặc lấy thân xác yếu hèn của loài người, sinh sống giữa nhân loại. Mẹ Maria cũng là gương mẫu của đức khiêm tốn. Mẹ không mơ ước địa vị làm mẹ Đấng Cứu Thế như giới đàn bà Do Thái thời bấy giờ. Thiên Chúa nh́n thấy ḷng khiêm tốn của trinh nữ Maria nên đă chọn trinh nữ làm mẹ Đấng Cứu Thế. Như vậy, ta thấy Chúa Giê-su đến để đổi ngược lại những giá trị của loài người. Theo lời Chúa dạy th́ người ta không bao giờ thỏa măn trong việc t́m kiếm chức tước và địa vị, nếu chỉ v́ ham muốn địa vị và chức tước. Nói như vậy không có nghĩa là Chúa ngăn cản ta làm lớn. Trong xă hội cũng như trong Giáo hội phải có những người làm lớn, phải có những người nắm giữ địa vị nọ kia để điều hành guồng máy tổ chức trong Giáo hội và xă hội. Tuy nhiên, Chúa bảo làm lớn để phục vụ chứ không phải chỉ v́ ham chức tước. Chúa bảo ta chỉ t́m được sự b́nh an và hạnh phúc thực sự khi sống trong gương mẫu khiêm tốn phục vụ. Chúa chỉ cho ta thấy việc làm vĩ đại thật, không phải là việc phô trương cho người khác biết đến, nhưng được t́m thấy trong việc quên ḿnh phục vụ.
Và đó là cái nghịch lư của đạo Ki-tô giáo. Cái nghịch lư đó được tóm tắt trong Kinh nguyện Hoà B́nh của Thánh Phan-xi-cô khó khăn V́ chính khi hiến thân là khi được nhận lănh, chính lúc quên ḿnh là lúc gặp lại bản thân, chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời.
Lm. Trần B́nh Trọng, USA
(trích vietcatholic.net )