Đây là thực tế không ai có thể phủ nhận được. Cho nên, trong giới hạn cần thiết này, tiền bạc trở thành yếu tố rất quan trọng cho đời sống cá nhân, gia đ́nh và cho cả việc thi hành sứ vụ rao giảng Tin Mừng của Giáo Hội điạ phương và hoàn vũ.
Chính trong giới hạn cần thiết này mà Thánh Gia-cô-bê đă phải nói : “Giả sử có người anh em hay chị em không có áo che thân và không có đủ của ăn hàng ngày mà có ai trong anh em lại nói với họ rằng: Hăy đi b́nh an, mặc cho ấm và ăn cho no, nhưng lại không cho họ những thứ thân xác họ đang cần, th́ nào có ích ǵ ?” (Gc 2:15-16)
Nghĩa là phải cho họ ăn no đă rồi hăy nói đến chuyện tinh thần hay giảng đạo cho họ. Câu “Có thực mới vực được đạo ” rất đúng để áp dụng trong trường hợp này.
Tuy nhiên, cũng không v́ lư do thực tế này mà quá đề cao hay lệ thuộc vào tiền của đến nỗi coi nhẹ mục đích tối thượng của đời ḿnh với tư cách là người tín hữu Chúa Kitô sống trong trần thế. Mục đích tối thượng đó chính là Thiên Chúa và Vương Quốc của Người.
Thật vậy, bài Tin Mừng Chúa nhật 28 thường niên hôm nay chỉ cho chúng ta thấy rơ nguy cơ của sự nô lệ cho tiền của, giầu sang vật chất đến độ coi phần rỗi là thứ yếu. Chàng thanh niên giầu có kia đă tuân giữ mọi điều răn căn bản Chúa dạy như không trộm cắp, giết người, gian dâm, làm chứng dối v,v. Như thế, anh ta đă hơn rất nhiều người khác về phương diện rất quan trọng này và đáng được khen ngợi, đề cao.Tuy nhiên, chỉ c̣n một điều nữa mà anh c̣n thiếu để trở nên hoàn hảo trọn vẹn, đó là đem bán mọi thứ anh đang có và dùng tiền ấy để bố thí cho người nghèo như Chúa Giêsu bảo anh. Nhưng anh ta đă buồn rầu khi nghe lời khuyên này của Chúa, và đă quay đi chỉ v́ “anh có nhiều của cải ” (x Mc 10:17-22). Anh không thể chấp nhận lời khuyên của Chúa để “được một kho tàng trên trời ” v́ ḷng anh quá bám chặt vào kho tàng ở đời này là tiền bạc và của cải vật chất. Như vậy, trước hết, anh đă không có được cái khôn ngoan của bài đọc 1 trong đó tác giả đă viết: “vàng trên cả thế giới, so với đức Khôn Ngoan, cũng chỉ là cát bụi, và bạc, so với đức Khôn Ngoan, cũng kể như bùn đất.” (x Wis 7: 9)
Đức Khôn Ngoan dạy cho ta biết dùng của cải vật chất trong đúng giới hạn cần thiết của nó mà thôi. Nếu không có đức Khôn Ngoan này, th́ chúng ta cũng không hơn ǵ người thanh niên giầu có kia, không thể hy sinh của cải đời này để đổi lấy “kho tàng vô giá trên trời ” là chính Thiên Chúa và Vương Quốc b́nh an của Người. Chính v́ thiếu đức Khôn Ngoan này cho nên con người ở khắp nơi trên thế giới ngày nay, trong đó không thiếu ǵ những người có đức tin Kitô Giáo, đă chạy theo những quyến rũ của chủ nghiă vật chất tiêu thụ (materiarism and consumerism) đang lao đầu vào việc t́m kiếm tiền của bất chấp mọi nguyên tác đạo đức và công bằng. Người ta mặc sức làm giầu bằng mọi phương thế, kể cả lừa đảo, bọc lột nhau và dửng dưng trước sự nghèo đói, khốn cùng của biết bao anh chị em đồng loại ở khắp nơi trên khắp thế giới.
Những người này cần nghe lời cảnh giác sau đây của Chúa Giêsu: “Đồ ngốc, nội đêm nay, người ta sẽ đ̣i lại mạng ngươi, th́ những ǵ ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?. Kẻ nào thu tích của cải cho ḿnh mà không lo làm giầu trước mặt Thiên Chúa, th́ số phận cũng như vậy .” (Lc 12:20-21).
Thử hỏi: chúng ta có đang học lấy đức Khôn Ngoan để biết dùng tiền của cho đúng với mục đích của nó hầu mưu ích cho phần rỗi của ḿnh và giúp ích cho kẻ khác, hay đang tôn thờ tiền của, phương hại cho mục đích tối thượng của ḿnh?
Lm. Ngô Tôn Huấn
(trích Vietcatholic.net)