Suy Niệm Lời Chúa: CẢI HỒI, ĐỔI L̉NG
Phúc Âm (Lc 19:1-10) hôm nay cho chúng ta thấy h́nh ảnh Gia-kêu, thủ lănh những người thu thuế, đổi ḷng, cải hồi t́m về con đường ngay chính.
Trong bối cảnh này, chúng ta thấy Chúa Giêsu nhân lành, đến với “người thu thuế và tội lỗi” như nhóm Biệt phái vẫn kết án Chúa. Đây là t́nh thương hải hà và nhưng không của một Thiên Chúa khi nhập thể và sống kiếp người như chúng ta.
Chúa đến, nhưng Giakêu có tiếp nhận hay không? Chúng ta thử xem lại thái độ của Giakêu. Trước tiên, ông có ḷng muốn nh́n xem Chúa Giêsu. Từ ḷng muốn này đă thúc đẩy ông t́m cách để được xem thấy Chúa. Người th́ đông, ông lại lùn, làm sao xem được Chúa đây? Hơn nữa, ông là người bị dân chúng ghét cay ghét đắng v́ ăn chận tiền thuế, khi ông chen vào đám đông có thể tính mạng không an toàn. Một cách khá khôn ngoan, ông chạy đến trước lối Chúa sẽ đi qua và leo lên cây sung để ông có thể xem thấy Chúa. Khen thay cho ông Giakêu! Quả thật ông sẽ được hơn ḷng ông mong ước: Đó là, không những được nh́n xem thấy Chúa, mà ông c̣n được Chúa trở nên khách quư lưu lại nhà ông và dùng bữa.
Chúa ngự vào nhà ông Giakêu, và việc ǵ đă xảy ra? Giakêu quyết tâm cải hồi, thay đổi nếp sống, nếp sống của “hạng thu thuế” và c̣n hơn thế nữa, “thủ lănh của những người thu thuế” đương nhiên có nhiều tham ô và lấn áp dân nghèo. Ông đă tự nguyện thưa với Chúa: “Tôi xin bố thí nửa phần của cải tôi cho kẻ khó và nếu tôi có làm thiệt hại cho ai điéu ǵ, tôi xin đền gấp bốn (c.8). Ông đă đi xa hơn những ǵ luật đ̣i buộc. Trong luật Do Thái, ai ăn trộm phải đền gấp đôi (Xh 22:4); ai làm thiêt hại của người khác phải đền lại của thiệt hại và thêm 1/5 (Ds 5:7). Giakêu đă cải hồi, nên Chúa đă nói với ông: “Hôm nay, nhà này được ơn cứu độ” (c. 9).
Chúng ta có muốn nh́n xem Chúa không? Đương nhiên nhiều người muốn điều này. Đó mới chỉ trong phần ư muốn. Xin Chúa cho chúng ta t́m phương thức để đi xa hơn ư muốn, tức hành động. Chúng ta có can đảm cải hồi, thay đổi nếp sống cũ như Giakêu đă làm hay không? Chúng ta có quyết tâm loại trừ những đam mê, những tính hư tật xấu, những ghen tương tị hiềm, những nói hành nói tỏi, những phê b́nh chỉ trích, v.v…? Chúng ta có bố thí cho người nghèo? Có sẵn ḷng đền bù thiệt hại cho người khác? Có chịu đóng góp tinh thần và vât chất cho Giáo xứ, cho công việc chung? Nếu chúng ta đă làm, xin tiếp tục. Nếu chưa, xin bắt đầu. Xin Chúa chúc lành cho tất cả.
BIẾN DẠNG THAY L̉NG
Tiểu thuyết gia viết: “Con hồ ly luyện thành yêu quái th́ có thể biến dạng thành người.”
Có một con hồ ly rất tin tưởng cách nói này, bèn ngày ngày tu luyện, luyện đến hai ngàn năm mà vẫn không thể biến thành người.
Một hôm nó ngẫu nhiên đi vào thành nh́n thấy một người mặc ngược cái áo da chồn ngắn, th́ không khỏi lấy làm ngạc nhiên, bèn đi đến hỏi một người già có đạo đức: “Tôi muốn biến thành người, nên đă tu luyện hai ngàn năm rồi mà không thể thành công. Hôm nay tôi thấy một người, nửa phần trên đă biến thành dă thú, xin hỏi ông ta tu luyện mấy năm?”
Người già trả lời: “Phàm là muốn biến hóa h́nh thể, đầu tiên cần phải biến hóa tâm của họ. Mặc dù mày đă tu luyện hai ngàn năm, nhưng vẫn chưa biến thành tâm người, cho nên cuối cùng vẫn không thể biến thành h́nh người. Như người hôm nay mày nh́n thấy đó, chính là người, nhưng nửa thân trên đă biến thành dă thú, tâm của loại người này vốn là đă biến thành dă tâm, cho nên không cần phải tu luyện, lúc nào cũng có thể biến thành dă thú được cả.”
(Yết hậu ngữ)
Suy tư: Có những người tướng tá oai phong lẫm liệt đáng mặt anh hùng, nhưng tâm th́ bủn xỉn keo kiết. Có những cô gái mặt đẹp như tiên trên trời giáng thế, nhưng tâm th́ xấu hơn ma quỷ. Có những người đạo mạo hơn cả các nhà tu hành, nhưng tâm th́ đầy dao găm luôn sẵn sàng giết người.v.v… Tất cả những hạng người trên đều biến dạng thay ḷng, không muốn ḿnh làm người nhưng muốn ḿnh làm lang sói, cọp beo, họ muốn bị diệt v́ tâm cong quẹo không tốt của ḿnh, bởi v́ “tướng tùy tâm sinh, tướng tùy tâm diệt”.
Tâm con người vốn là yêu thương, tính con người vốn là thiện, nhưng khi tâm trở thành thù hận, tính biến thành dă thú th́ con người không c̣n là người nữa, người ta gọi đó là thú đội lốt người. Mà cái làm cho tâm con người thành thù hận và tính con người thành dă thú là: tham lam, ích kỷ, kiêu ngạo và những ham muốn bất chính.
Người Ki-tô hữu không những có cái tâm yêu thương tự nhiên, nhưng c̣n có cái tâm yêu thương của Chúa Giê-su “hăy yêu thương kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đăi anh em” (Mt 5, 44). Đó chính là cái tâm hoàn thiện, mà tất cả những Kitô hữu ở trên trần gian này đều phải đạt tới. Bởi v́ tâm yêu thương là tâm không thù hận, tính vốn thiện là tính t́nh nh́n tha nhân như chính ḿnh, đó chính là hạnh phúc và b́nh an của người Kitô hữu và của những ai có tâm hồn thiện ngay…
Lm Giuse Maria Nhân Tài, csjb (Vietcatholic.net)