Chúa Nhật 32 C

 

2 Mac 7:1-2.9-14; 2 Thess 2:15-3:5; Lc 20:27-38

 

 

            Chúng ta đọc trong “Kinh Tin Kính” rằng: “Tôi tin xác loài người ngày sau sống lại.” Nghĩa là có cuộc sống đời sau. Tin vào cuộc sống đời sau là niềm tin của nhân gian từ lâu đời. Nhưng trong Phúc Âm hôm nay, nhóm Sađucêô không tin vào sự sống lại. Họ tranh luận và cật vấn Chúa Giêsu, bằng cách đưa ra một câu chuyện bảy anh em lấy một người đàn bà. Khi đưa câu hỏi: “Vậy đến ngày sống lại, người đàn bà đó sẽ là vợ ai trong các người ấy, v́ tất cả bảy người đều lấy người ấy làm vợ?” (câu 33) theo một nghĩa nào đó, nhóm này cũng ngầm tin có sự sống lại. Họ nói: “Vậy đến ngày sống lại ...” nghĩa là sẽ có sống lại, c̣n việc người đàn bà đó là vợ ai lại là một vấn đề khác. Nhưng, Chúa Giêsu cũng đă trả lời rơ ràng cho họ: “Con cái đời này cưới vợ, lấy chồng, song những ai sẽ xét đáng được dự phần đời sau và được sống lại từ cơi chết, th́ sẽ không cưới vợ lấy chồng” (câu 35). Và kết thúc bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu nói rơ hơn: “Môisen... gọi Chúa là Thiên Chúa Abraham, Thiên Chúa Isaac và Thiên Chúa Giacob. Nhưng Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, mà là của kẻ sống, v́ mọi người đều sống cho Chúa” (câu 38). Abraham, Isaac, và Giacob là các tổ phụ, đă chết, chết phần xác, chết theo luật định con người trên dương gian; nhưng trong Chúa, họ đang sống, sống trong cơi vĩnh hằng, v́ Thiên Chúa là Thiên Chúa của kẻ sống.

 

            Nói về cuộc sống đời sau, làm sao con người có kinh nghiệm được? Họa chăng chỉ có Chúa Kitô, Người đă từng sống thân phận con người như chúng ta, đă vượt qua ngưỡng cửa sự chết, và chiến thắng sự chết (x. 1 Cor 15:26) và phục sinh khải hoàn (1 Cor 15:20). Bây giờ Người đang ngự bên hữu Chúa Cha trong vinh quang, đang mong chờ chúng ta về hiệp nhất với Chúa Cha, Chúa Thánh Thần và với Người. Người cho chúng ta những ǵ chúng ta chưa thể và không thể kinh nghiệm được. Chỉ đến lúc nào đó trong đời, mỗi người đơn độc bước qua ngưỡng cửa sự chết, để đi vào cơi vĩnh hằng, cuộc sống đời sau, lúc đó may ra chúng ta mới nếm được hương vị của cuộc sống đời sau.

 

            Một ví dụ thô thiển để chúng ta có thể so sánh về cuộc sống đời sau. Bào thai trong bụng mẹ chỉ thích thú trong bầu nước bồng bềnh và tăm tăm u u. Trong lúc đó người mẹ diễn tả cho con cảnh bên ngoài: Nào là bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông, nào là hoa thơm cỏ lạ, nào là mây trời xanh ngắt, nào là b́nh minh tươi hồng, nào là hoàng hôn dịu êm, v.v... bào thai chẳng có kinh nghiệm ǵ về những cảnh mẹ tả cho nghe. Đến lúc bào thai ra ngoài! Đẹp thay! Lạ lùng thay! Cảnh mẹ tả bên ngoài thật khác thế giới âm âm u u bập bềnh bên trong. Người mẹ đó chính là Đức Kitô, Người đă ra khỏi bào thai trần gian này, qua ngưỡng cửa sự chết, chiến thắng sự chết, đem hy vọng và vinh quang cho chúng ta là những người đang bập bềnh trong bào thai trần gian này. Hơn nữa, một khi ra khỏi bào thai, con người không muốn chui trở lại bụng mẹ. Những người đă ra khỏi bào thai trần gian này, những người ra đi trước chúng ta trong đức tin, chắc hẳn không muốn trở lại trần gian này. Trong khi đó, chúng ta đang ở trong bào thai trần gian này, chỉ thích thú với những tăm tăm u u của trần gian, say mê với những quyến rũ của cơi đời ô trọc. Có nhiều người chuộng tăm tăm u u này, và rất sợ hăi khi phải rời bào thai trần gian này. Thậm chí, có nhiều người sống dường như không bao giờ chết. Họ sống dường như không bao giờ rời bào thai trần gian, và v́ thế không nghĩ đến việc chuẩn bị cho chuyến “xuất hành” khỏi bào thai tăm tăm u u này. Liệu họ có đủ hành trang cho chuyến “xuất hành” này không?

 

            Chết là một phần của cuộc sống. Không ai thoát khỏi sự chết. Chúa Giêsu là Chúa, nhưng với thân phận con người, Người cũng đă chết. Người chết để chiến thắng sự chết, khai đường cho chúng ta về quê hương vĩnh cửu, thoát khỏi bào thai trần gian. Chết là một phần của cuộc sống. Hôm nay trong bài đọc I, sách Macabê cho chúng ta thấy h́nh ảnh bảy anh em sẵn sàng chịu tra tấn và chịu chết, chứ không muốn lỗi luật cha ông và luật Giavê. Liệu chúng ta có can đảm trung thành với luật Chúa và Hội Thánh, ngay cả hy sinh mạng sống như bảy anh em trong sách Macabê hay không? Chết là hết hay sao? Thưa không! Hăy nh́n vào niềm tin của bảy anh em, niềm tin vào sự sống lại. Người thứ hai thưa nhà vua, “Hỡi vua độc ác kia, vua chỉ cất mất mạng sống chúng tôi ở đời này, nhưng Vua vũ trụ sẽ làm cho chúng tôi, là những kẻ đă chết v́ lề luật của Người, được sống lại trong cuộc sống đời đời” (2 Mac 7:9). Người thứ tư lúc sắp chết nói: “Thà chịu chết do tay người đời mà trông cậy Thiên Chúa sẽ cho sống lại th́ hơn. Phần vua, vua sẽ không được sống lại để sống đời đời đâu” (câu 14). Chết là một phần của cuộc sống, là mặt bên kia của “đồng tiền” (coin ) cuộc sống. Chết là ngưỡng cửa đưa vào cuộc sống vĩnh hằng.

 

            Hội Thánh dùng tháng 11 để tưởng nhớ đến những người đă qua đời. Chúng ta không quên cầu nguyện cho họ, và đồng thời xin họ khẩn cầu cùng Chúa cho chúng ta sống xứng đáng con Chúa, mong một ngày chúng ta sẽ gặp lại họ trong cơi vĩnh hằng.

 

            Xin Chúa cho mỗi người chúng ta xác tín: “Tôi tin xác loài người ngày sau sống lại.” Và để sống lại vinh hiển với Chúa, xin cho mỗi người biết chuẩn bị hành trang cho chuyến “xuất hành” khỏi trần gian tăm tăm u u này, dẫu không biết rơ thời điểm; xin cho mỗi người đầy đủ hành trang cho chuyến ra đi về cơi đời sau. Hành trang đó là mến Chúa yêu người. Ước mong mọi người đều thi hành.

 

 

                                    Con người có tử có sinh

 

                                    Đời sau với Chúa chí linh mong về

 

                                    Dương trần không thật là quê

 

                                    Hành trang chuẩn bị trọn bề ra đi

 

                                    Yêu người mến Chúa khắc ghi

 

                                    Cùng nhau nhất quyết thực thi không ngừng

 

                                   

 

 Lm Phêrô Vơ Tá Đề, SVD