Mùa vọng là mùa đợi chờ. Câu nói cuối cùng của Kinh Thánh là Maranatha : Lạy Chúa Giêsu xin ngự đến. Phải chăng đó là tâm trạng của những người đang bị ḱm kẹp trong tội lỗi, trong cái ṿng luẩn quẩn của kiếp nhân sinh, trong cái tục lụy của đấu tranh của kiếp người, trong ṿng cương tỏa của dối gian lừa bịp. Sứ điệp tin mừng của hôm nay là tỉnh thức, là ăn ở như con cái sự sáng, là ngẩng đầu lên, là yêu thương trọn vẹn và sẵn sàng như năm cô trinh nữ khôn ngoan luôn mang đèn sáng có dầu đức tin và ơn nghĩa Chúa trong cuộc sống của ḿnh.
Tội nguy hiểm nhất là tội không sẵn sàng. Sự khôn ngoan đích thực của con cái Chúa là sống hôm nay như là sắp ra pháp trường tử đạo.
Nh́n quanh thế giới h́nh như cái cảnh nực cười của những ngày tiền Sodoma đang tái diễn. Thiên hạ vẫn dựng vợ gả chồng. Vẫn say túy lúy càn khôn với những màn affe trục lợi và kiếm tiền. Vẫn c̣n tranh thủ quyền lực và tiếng tăm. Con cái sự dữ vẫn hoành hành trong những phương tiện truyền thông chống lại Thiên Chúa và Giáo Hội, trong những màn nhạo báng chọc quê hay bôi nhọ những giá trị h́nh ảnh hiện thân của Kitô Giáo hay của chính Chúa Kitô bằng những h́nh ảnh phạm thượng hay cố ư tuyên truyền sai lạc những chân lư ngàn đời. Kẻ thù giáo hội đang vênh vang với những chiến thắng tạm bợ tưởng chừng như tận thế đă đến cho nước Chúa và hiền thê của Ngài.
Tuy nhiên, h́nh như Thiên Chúa vẫn đợi chờ và yên lặng. H́nh như Ngài đang đi xa khỏi thế giới. H́nh như trước khi Neo vào tầu thiên hạ vẫn coi chuyện sửa soạn của ông là chuyện điên rồ. Bài tin mừng hôm nay nhắn nhủ chúng ta : hăy sẵn sàng như người tôi tớ khôn ngoan đợi chủ đi dự tiệc cưới trở về. Hăy sống như con cái sự sáng. Chân lư bao giờ cũng là người chiến thắng sau cùng. Và khi Chúa đến dù là trong lúc không ai ngờ tới th́ Ngài sẽ dành cho con cái sự sáng nhiều bất ngờ. Khó thay làm con sự sáng giữa bóng tối, làm con cái sự thực giữa thế gian, làm bông sen giữa bùn lầy.
Cuộc sống công giáo trong lúc trông chờ Chúa trở lại không phải chỉ là tiêu cực tránh bỏ tội lỗi mà thôi mà c̣n là cuộc sống đức tin vững vàng, sáng suốt, theo Chúa như môn đồ theo sư phụ để thầy chết th́ cùng chết với thầy trong hân hoan và không phản bội chính nghĩa của Thầy là chân lư, sống lương thiện cho chân lư, theo lư tưởng cao vời thầy đă vạch ra. Con đường thập giá là định mệnh là bản tính thứ hai của người Kitô hữu: có Chúa, là bạn Chúa, là môn đồ của Chúa, là chứng nhân là tử đạo cho Chúa. Tất cả gồm tóm trong thái độ sẵn sàng. Ma quỉ luôn cám dỗ ta như lư luận của Augustinô trước khi trở lại: tôi sẽ trở lại, sẽ canh tân, sẽ hoán cải nhưng không phải hôm nay mà ngày mai. Xin hăy đợi chờ v́ tôi chưa sẵn sàng. Thế gian c̣n quá quyến rũ. Tội lỗi nào chả là trái cấm mang lại khoái lạc và quyến rũ không cùng. Nết xấu nào không mang vẻ hào hoa, văn minh, thời thượng. Và bao nhiêu con người khác vẫn sống như thế có sao đâu ?
Bao giờ cái ngụy biện đó mới biến khỏi miệng lưỡi và đầu óc nông cạn của chúng ta, lúc đó chúng ta mới sẵn sàng để cho Chúa bắt lấy, để cho Chúa “saisi” như ngôn từ của một nhà chiêm niệm người Pháp, để cho Chúa thực sự ăn chúng ta và ḷng nhiệt thành nhà Chúa hay t́nh yêu Ngài có thật sự làm cho chúng ta “perdu” mất mát như trong Thánh vịnh 69, th́ mùa xuân tâm linh mới thực sự trở lại trong linh hồn ta để có thể hát lên như Simêon : Xin cho con chết b́nh an như lời Chúa phán rơ ràng ngày xưa.
Mùa vọng là mùa lạc quan ngửng đầu lên v́ biết rằng ơn sủng Chúa sẽ mang lại b́nh an và sự cứu độ là linh dược chữa được mọi thứ bịnh của con người ngày nay.
Lm Augustinô Nguyễn Huy Tưởng
(trích Vietcatholic.net)